Tà Thần Nuôi Dưỡng Nhân Viên Văn Phòng Kiệt Sức - Chương 7

Cập nhật lúc: 12/01/2026 13:15

Ở đó có đặt một chiếc bình chữa cháy.

Có lẽ anh có thể sử dụng thứ này.

Tranh thủ lúc tên bán hàng chưa kịp phản ứng, anh lao thẳng về phía góc tường, chộp lấy bình chữa cháy. Vừa quay người lại, anh đã chạm mặt ngay với gã bán hàng đang áp sát mình.

Đối phương nở một nụ cười cực kỳ đắc ý.

Giống như đang nhìn một con mồi tội nghiệp đang giãy giụa trong tuyệt vọng, hắn thong thả quan sát bàn tay của Lâm Hòa Trầm đang mần mò phía sau lưng.

"Ngươi còn muốn chạy đi đâu nữa?"

Giây tiếp theo, Lâm Hòa Trầm không chút do dự mà chốt mở bình chữa cháy.

Lớp bột trắng lập tức phun trào ra ngoài.

Đôi mắt trên mặt lẫn hàng loạt nhãn cầu trên các đốt ngón tay của tên bán hàng đều bị phủ kín, khiến hắn phát ra một tiếng hét t.h.ả.m thiết.

"A! Mắt của ta!! Ngươi—— cái đồ con người ghê tởm kia!!"

Hai chi trước của hắn điên cuồng cào cấu lên mặt, muốn gạt bỏ lớp bột đang bao phủ. Kết quả là hắn tự tay móc nát các nhãn cầu, khiến mủ dịch hôi thối chảy ra ròng ròng.

Lâm Hòa Trầm thừa cơ chạy khỏi góc tường đang bị chặn để thoát ra khỏi siêu thị.

Ngay khi anh vừa chạm tay vào cửa, một ánh mắt độc ác đột ngột găm c.h.ặ.t lên người anh.

Tên bán hàng đã quay người lại, những nhãn cầu còn sót lại đều đổ dồn về vị trí của anh, bộ dạng m.á.u me đầm đìa trông không khác gì ác quỷ bước ra từ địa ngục.

"Ngươi tưởng ngươi chạy thoát được sao? Cứ đợi đấy, ta sẽ tìm đến tận nhà ngươi, đem tất cả người thân của ngươi ra mà——"

Tiếng nói bỗng nhiên im bặt.

Trong đáy mắt hắn ấy vậy mà... lại lộ ra vẻ sợ hãi tột độ.

"Trên... trên tay..."

Lâm Hòa Trầm nhìn theo hướng mắt của hắn, phát hiện ra cái nhìn đó không biết từ lúc nào đã dán c.h.ặ.t vào bàn tay anh đang đặt trên cửa siêu thị.

Là tay của mình sao...?

Tay mình có gì lạ à?

Ngón tay không có gì đặc biệt, ngoại trừ vết chai mỏng do gõ bàn phím lâu ngày, thứ duy nhất gây chú ý chính là——

Chiếc đồng hồ đeo tay mà Cố Mạc Tắc đã tặng anh.

Thứ mà anh từng chụp cùng với hoa rồi đăng lên vòng bạn bè.

Dù nhìn qua là biết mức giá vượt quá khả năng chi trả của mình, nhưng trước ánh mắt mong đợi của đối phương, anh vẫn rất biết ý mà đeo vào.

Và thứ mà tên bán hàng đang nhìn chính là nó.

"Ngươi... tại sao ngươi lại có thứ này?"

Thật khó tin khi có người có thể run rẩy, lắp bắp đến mức này, tứ chi như muốn rụng rời ra: "Không lẽ... là do người yêu tặng sao?"

Đang định chạy trốn, Lâm Hòa Trầm nghe thấy từ "người yêu" thì khựng lại: "..."

Tại sao chủ đề lại nhảy vọt nhanh đến thế chứ.

Từ miệng một con quái vật thốt ra từ "người yêu", không thấy nó sai trái lắm sao?

Hơn nữa.

Cố Mạc Tắc không phải là "người yêu" của anh.

Từ này mang ý nghĩa quá nặng nề.

Nói một cách chính xác, đây nên gọi là quan hệ "bao nuôi".

Nhưng từ "bao nuôi" dù sao cũng chẳng mấy vẻ vang gì, không thể đứng giữa thanh thiên bạch nhật mà lớn tiếng phản bác được.

Vì vậy, Lâm Hòa Trầm chỉ hơi ngẩn người ra một chút rồi gật đầu theo bản năng.

Điều này dường như là giọt nước tràn ly đối với tên bán hàng.

Gương mặt hắn đột nhiên vặn vẹo, "bộp" một tiếng quỳ sụp xuống đất, mặc kệ bản thân đang ở trong một tư thế vô cùng t.h.ả.m hại.

"Ta xong đời rồi."

Hắn vừa khóc vừa cười, tinh thần hoàn toàn sụp đổ: "Đúng là uổng công ta mọc ra nhiều mắt như thế này mà!"

"Ngươi trông đẹp mã thế này, nhìn một cái là biết ngay kiểu người mà ngài ấy thích rồi, ta không hiểu tại sao mình lại không nghĩ tới chuyện đó chứ!"

"..." Lâm Hòa Trầm: "Cảm ơn nhé."

Trong tình huống này, anh biết mình nên mặc kệ tất cả mà chạy đi ngay lập tức, nhưng phản ứng kỳ quái của đối phương lại khiến anh cảm thấy hoang mang.

Thế nên anh không những không chạy mà còn buột miệng hỏi——

"Anh quen người tặng chiếc đồng hồ này cho tôi sao?" Anh hỏi: "Anh không phải con người, vậy tại sao anh lại biết anh ấy? Chẳng lẽ anh ấy——"

Tên bán hàng sững sờ.

Trên mặt hắn lộ rõ vẻ kinh hãi, hoảng loạn và hối hận.

"Không quen! Chúng ta không quen biết nhau!"

Hắn như sực nhận ra điều gì đó, cuống cuồng phủ nhận: "Ta là con người, ngài ấy cũng vậy, ha ha, đều là đùa cả thôi, trên đời này làm gì có quái vật chứ?"

Đùa cái gì chứ, nếu không phủ nhận thì bây giờ hắn có thể sẽ c.h.ế.t!

Nhưng nếu để con người trước mắt này nảy sinh nghi ngờ, hắn rất có thể sẽ phải sống không bằng c.h.ế.t!

Lâm Hòa Trầm nhìn xoáy vào hắn.

Tứ chi dài hơn người bình thường ít nhất một mét, tư thế bò lết, những nhãn cầu lấp lánh trên đốt ngón tay, cùng với cơ thể hôi thối mưng mủ.

Mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi, chẳng cần phải nói thêm gì nữa.

Hắn: "..."

Hắn lắp bắp: "Ngươi nghe ta giải thích đã, mọi chuyện không như ngươi nghĩ đâu."

Lâm Hòa Trầm bình tĩnh: "Vậy anh giải thích đi."

"Thật ra ta bị bệnh nên mới thành ra thế này!" Tên bán hàng vội vàng chống chế: "Ta... ta bị đột biến gen. Từ lúc sinh ra ta đã chỉ có thể bò bằng bốn chi, có lẽ là do mắc chứng bệnh xương thủy tinh gì đó. Thế là ta thường xuyên tập luyện, nên tứ chi mới dài hơn người khác, đây tuyệt đối là kết quả của sự nỗ lực! Còn những nhãn cầu này... nhãn cầu này cũng là do bị bệnh... Ngươi biết đấy, ta vì chuyện này mà rất tự ti, nên ta mới tưởng ngươi kỳ thị ta, thế nên ta mới nổi giận như vậy."

Nghe... cũng có vẻ xuôi tai.

Đầu óc Lâm Hòa Trầm dần trở nên trống rỗng.

Trước đây anh cũng từng thấy không ít người có hình thù kỳ dị.

Trong thời đại này, số người mắc bệnh chẳng hề ít, dù là về thể xác hay tâm hồn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.