Ta Thành Thân Với Thế Thân Của Người Trong Lòng - Chương 2

Cập nhật lúc: 29/07/2026 03:01

4.

[Nam phụ ghét bỏ không muốn bùa hộ mệnh và cái túi tiền kia, tiểu thế thân lại trộm nhặt về cất như bảo bối.]

Thất tịch, Giang Xác nói với ta là đêm nay y có việc, không thể trở về ăn tối với ta.

Ta lại rõ quá, y là muốn ở bên “nữ chính” kia chứ gì.

[Nói là có chuyện quan trọng không thể về được, thật ra là đi hẹn hò với nữ chính.]

[Biết nam nữ chính cãi nhau cái là vội vàng chen vào liền.]

[Có điều ngày Thất tịch mà nữ chính vẫn đồng ý hẹn với người đã có thê t.ử, là thật sự ổn sao?]

[Làm ơn đi, nữ chính là người hiện đại xuyên về, cái gì gọi là nam nữ thụ thụ bất thân, đổi về hiện đại còn không phải chính là sau khi cãi nhau với bạn trai bạn gái thì hẹn bạn ra ngoài uống rượu giải sầu hả? Huống chi bọn họ còn đi thanh lâu, này còn có thể ái muội cỡ nào chứ?]

[Phục rồi, trong tác phẩm gốc căn bản là không có đoạn này, thế mà nữ chính cứ nằng nặc đòi đi thể nghiệm cái tình tiết thanh lâu này là sao. Muốn tận mắt nhìn thấy người cùng giới khổ thì mới hả lòng hả dạ hay gì?]

[Lầu trên, Tống Quan Thư nhà bọn này không phải loại người như cô nói đâu nhé. Sau khi nàng tận mắt nhìn thấy hoàn cảnh khốc liệt đó đã hoàn toàn vứt bỏ suy nghĩ kia, còn muốn trở về nói với nam chính giải tán thanh lâu nữa đấy.]

Ta buồn chán muốn c.h.ế.t, ngồi dưới ánh nến chơi xếp bóng.

Bóng được ta biến đổi từ chim ưng rồi lại về hình nai con.

Đang lúc ta định đổi thủ thế định tạo hình con thỏ thì đột nhiên có một cái bóng từ đâu ló vào.

“Thỏ con, vì sao nàng lại không vui, nói cho sói xám nghe một chút có được không?”

Ta không quay đầu lại, ngón tay khẽ động, con thỏ trên tường liền run run lỗ tai.

“Bởi vì chỉ có con ch.ó ngu ngốc mới bỏ lại ta một mình ở nhà rồi chạy ra ngoài chơi.”

Thanh âm “Giang Xác” dừng một chút, nói:

“Ta là sói mà.”

Ta làm bộ muốn thu tay lại, hắn lại vội vàng nói:

“Là ch.ó là ch.ó, gâu gâu!”

Ta nhịn không được cười thành tiếng.

Miệng con “chó” kia lúc đóng lúc mở:

“Vậy con ch.ó lớn này giờ còn có thể mời nàng không?”

Ta không làm bóng tay nữa, quay đầu nhìn hắn, vui vẻ nói:

“Thật sao?”

Hắn cười tủm tỉm nhìn ta:

“Đương nhiên.”

Ta lại đột nhiên “hừ” một tiếng, nằm bò ra bàn:

“Thôi vậy, ta cũng không muốn để mọi người cảm thấy ta là cọp mẹ.”

“Nói bậy, bọn họ là đang ghen tị với nàng.”

Ta đứng lên:

“Đây là chàng nói đó, vậy chúng ta đi thôi.”

[Chờ chút, nam phụ đâu có bảo thế thân giúp y đi hẹn hò đâu? Tiểu t.ử này, ngươi không thấy có gì đó bất ổn hả.]

[Tôi cũng nhớ rõ lắm, không phải là thấy nàng một mình trải qua Thất tịch nên thấy xót đấy chứ?]

[Ôi trái tim tôi, tan chảy rồi ~]

[Này ra đường mà đụng mặt thì hề lắm, tôi thực sự muốn cảnh đó xảy ra nha.]

[Đám người nữ chính đang ở phía đông chợ, tiểu thế thân đã sớm biết rồi, chắc chắn sẽ đi về phía tây của khu chợ thôi.]

Đã nói tới đây rồi, nếu không cho bọn họ xem chút việc mà bọn họ muốn xem thì chẳng phải là khiến người ta thất vọng lắm sao?  Vì thế, sau khi chơi một vòng phía tây chợ, ta liền nói với “Giang Xác”.

“Ta nghe người ta nói ở phía đông có gánh hát mới tới, chúng ta qua đó xem được không?”

Hắn nhất thời nghẹn lời, kiếm lí do thoái thác:

“Nhưng mà phía đông người nhiều quá ồn ào, nếu như đụng ngã nương t.ử, hay là không cẩn thận lạc mất nàng thì phải làm sao?”

 Ta dứt khoát nắm tay hắn kéo đi:

“Như vậy không phải là được rồi sao?”

Hắn ấp úng, đỏ mặt bị ta kéo đi.

[Nữ chính ở ngay đằng trước rồi, đi hai bước nữa là đụng mặt ngay, ôi hồi hộp quá.]

[Cái tình huống thần kì gì đây, tuy nam phụ có đeo mặt nạ, nhưng tiểu thế thân lại không đeo gì nha, làm sao bây giờ làm sao bây giờ?]

[Tới nào, sắp chạm mặt rồi, với nhãn lực của tiểu thế thân, có phải là hắn đã thấy được rồi không?]

Ta cũng để ý tới việc cơ thể của hắn đang cứng còng cả lại.

Nhưng hắn vẫn không có buông tay ta ra.

Ta đột nhiên kéo hắn dừng lại trước một gian hàng, chỉ vào giải nhất của cuộc thi đố đèn:

“Chàng nhìn hoa đăng kia đi, có phải rất đẹp đúng không?”

Sau lưng, Giang Xác chân chính đi ngang qua ta. Người bên cạnh thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Ta gọi chủ quán lại: “Đại thúc, hoa đăng này của thúc sao không có chữ thế, là chưa nghĩ ra câu đố sao?” Chủ quán cười ha hả: “Vị cô nương này, đây chính là câu đố đó.”

Ta trầm tư, nhưng mà đã có người cho ta đáp án:

[Vừa đi tra xong, là Bạch Chỉ, không cần cảm ơn.]

[Không phải chứ, nhanh tay thế, não tôi vẫn còn chưa load kịp đây này.]

Trong lòng ta lặng lẽ cảm tạ: Thật là quá kịp thời rồi. “Đáp án là Bạch Chỉ, ta nói có đúng không?”

Ông chủ không nghĩ tới ta sẽ cho ra đáp án nhanh như vậy, liên tục khen ta thông minh, lấy đèn hoa đăng xuống đưa cho ta.

Bên trong hoa đăng là một vòng đồ án đang xoay tròn, bóng dáng hắt lên trên lớp giấy bên ngoài, từng cái nhanh ch.óng xẹt qua, tựa như đồ án đang chuyển động vậy.

 Báo cáo nội dung vi phạm Xem bình luận Cái này chính là “đèn kéo quân”. Ta ôm cánh tay của hắn, vui sướng nói:

“Phu quân, ta đáp đúng rồi nè.”

Có lẽ do thanh âm ta quá lớn, Giang Xác thật còn chưa có đi xa liền quay đầu lại nhìn, đối diện với tầm mắt của ta.

Nhưng ta lại giả bộ như không nhận ra y, đem đèn hoa đăng nhét vào trong tay người bên cạnh:

“Mã đạp phi yến, ta biết chàng thích nhất cái này, nương t.ử giúp nàng thắng về rồi đó, có vui không nào?” Hắn ngẩn người: “Sao… sao nàng biết sở thích của ta?”

“Còn không nhớ ra hả? Có lần Xuân Nhật yến, chàng giúp ta lấy con diều mắc ở trên cây xuống mà, sau đó ta liền… ta liền hỏi thăm về chàng một chút.”

Ta nâng mắt,

“Sao thế, không được à?”

Câu cuối cùng hỏi rất đúng lý hợp tình, nhưng ta lại nhịn không được mà đỏ mặt.

[Cho nên nàng gả vào đây là do thích sao? Nàng thích nam phụ hả, thế nên mới gả?]

[Không phải đâu nhỉ, nếu mà bị người mình thích đối xử như thế thì có hơi… đáng thương quá rồi.]

[Tỉnh táo lại đi, cho dù không phải vì thích thì bị đối xử như thế cũng rất đáng thương mà.]

[Tiểu thế thân rõ ràng là ghen muốn c.h.ế.t rồi đúng không? Rõ ràng là ghen nhưng trong tay vẫn nắm c.h.ặ.t món quà mà thê t.ử tặng, ôi, trung khuyển đúng là chất kích thích mà.]

[Nam phụ đứng đằng sau đúng không? Y nghe được rồi à?]

[Nếu y không chấp nhất với nữ chính đến thế thì người hiện tại đứng ở đây, được nhận phần tình yêu chân thành này chính là y mới phải.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.