Ta Thành Thân Với Thế Thân Của Người Trong Lòng - Chương 8: Hết
Cập nhật lúc: 29/07/2026 03:01
16
[?]
[???]
[Không đúng, chờ chút, không phải chứ! Là bạch thiết hắc!]
Thật ra còn may là có khu bình luận này tiết lộ rất nhiều thông tin cho tôi.
Nữ chính Tống Quan Thư không thuộc về thế giới này.
Nàng cùng với những người trong khu bình luận kia mới là cùng thời đại.
Cho nên, ý nghĩ lẫn quan niệm của khu bình luận đó, xét theo một góc độ cũng có thể đại diện cho nàng.
Bọn họ đồng tình với ta, thương hại ta, bọn họ không vì ta là nữ t.ử mà thiên vị Giang Xác, ngược lại còn tức giận mắng y là “tra nam”, cảm thấy hành vi của y thật trơ trẽn.
Tống Quan Thư có phải cũng nghĩ như thế hay không?
Mà nữ chính thương hại các cô nương ở thanh lâu, cũng hiểu được khó khăn của các nàng.
Như vậy, có phải nàng cũng sẽ đồng tình với ta?
Một nữ nhân đáng thương, chẳng hề hay biết gì.
Nữ chính cần cả hai người phải một đời một kiếp.
Cho nên, có phải nàng cũng ghét Giang Xác?
Một tên tra nam đi ngoại tình trong khi đã có vợ, một kẻ biết rõ tình cảnh của cô gái kia gian nan nhưng vẫn tư lợi vì bản thân, để thế thân thay thế mình lên giường với thê t.ử, còn hại thê t.ử mất con?
Giang Xác này, đầu óc có bệnh, thế nhưng ánh mắt lại khá tốt, thích một cô nương tốt như vậy.
Vốn dĩ chỉ cần y cho ta đủ tôn trọng, tôn kính nhau như khách cũng không phải chuyện gì không tốt.
Ta thậm chí còn nguyện ý thăm dò sở thích của y, phu thê vốn là một thể, hẳn là nên chăm sóc lẫn nhau.
Nhưng y lại ngu như vậy, dám mơ tưởng tới đương kim Hoàng Hậu.
Ai biết sau này sẽ còn làm ra chuyện gì ngu xuẩn nữa không, có liên lụy tới ta không.
Còn cố tình chọn cách này để ứng phó chuyện viên phòng, hoàn toàn không tôn trọng ta, coi ta như một món hàng.
Ta tới phủ, là để làm hầu phủ phu nhân.
Ai là Võ An Hầu, ta đều không quan tâm.
Giang Xác ngây ngẩn cả người, vươn tay muốn nắm lấy ta, lại chỉ nắm được một góc váy.
Tay bị đứt gân nên không có sức nắm, ta nhẹ giật lại liền giật được ra khỏi tay y.
Tựa như ta đang lấy lại công bằng cho “đứa con” đã mất của ta, khi đó y cũng đối xử với ta như vậy.
“Lễ vật ngươi tặng ta, ta rất thích.”
“Những thứ còn lại thì thôi đi, ta không đồng ý.”
Tiểu thế thân nghe lời lại hiểu chuyện, đáng yêu biết bao.
Trong mắt y chỉ có tức giận tột cùng, cho dù không nói thành tiếng được thì ta cũng biết là y mắng c.h.ử.i rất khó nghe.
“Nhìn ngươi có vẻ như vẫn còn chuyện muốn nói.” Ta phủi phủi góc váy bị y nắm, giọng điệu mang theo ý tứ xin lỗi, “Xin lỗi nhé, ta không nghe người c.h.ế.t nói chuyện.”
Tiếp theo, ta xoay người rời đi.
[Trời ạ, có ý gì, nàng đã sớm biết rồi sao?]
[Lễ vật mà nàng nói là chỉ tiểu thế thân hả, có phải là nàng vẫn luôn rõ ràng không? Nàng giả bộ không biết chỉ vì muốn ly gián?]
[Để hai người hoài nghi lẫn nhau, oán hận lẫn nhau, cuối cùng mượn tay Giang Xác tự mình đẩy thế thân tới bên cạnh, đi trên con đường nàng đã trải sẵn cho hắn: Thay thế Giang Xác.]
[...]
[Làm ơn đi, đẹp trai quá trời quá đất rồi.]
Đây sẽ là lần cuối cùng ta gặp mặt y.
17.
Nếu thế thân dính vào quyền thế, biến thành một Giang Xác khác, vậy thì sẽ mất nhiều hơn được.
Vì thế một ngày nọ, trời trong nắng ấm, ta bất chợt hỏi: “Cho nên, chàng tên là gì?”
Hắn ngẩn người, giả vờ trấn định nói:
“Phu nhân đang nói gì vậy, ta chưa từng đổi tên.”
Ta yên lặng nhìn hắn: “Chàng muốn cả đời này ta phải gọi chàng bằng tên của người khác? Hửm?”
Trầm mặc một lát, hắn rốt Quốc cũng thừa nhận:
“Nàng… nàng biết từ khi nào?”
Ta nâng má, cười: “Nếu như ngay từ đầu đã biết thì sao?”
“Nàng lợi dụng ta? Nàng lợi dụng ta trả thù y?” Thanh âm hắn có chút run rẩy, không thể tin tưởng được.
Ta vô tội nhìn hắn: “Không thể sao? Hắn thân là phu quân của ta, lại đưa ta cho một nam nhân khác.”
“Chẳng qua người này là chàng thôi, nếu không phải là chàng thì sao?”
Ta vừa nói ra chữ “nếu”, đôi mắt của hắn đã lộ ra một mảnh sát ý lạnh như băng.
“Lừa chàng thôi, thực xin lỗi, à đúng rồi, hài t.ử cũng là giả, đêm đó chúng ta chưa phát sinh chuyện gì đâu, m.á.u chảy ra giường cũng là do ta cứa đứt tay bôi lên.”
Đêm đó ý thức của hắn mơ mơ hồ hồ, căn bản không thể viên phòng được.
Hắn rốt Quốc cũng ý thức được ta đang nói về cái gì.
Chính là muốn nói cho hắn biết, ta đã biết hắn là giả, ngày lấy m.á.u nghiệm thân ta cũng nhúng tay vào, nếu ta có thể chứng minh hắn là Giang Xác thật thì đương nhiên cũng có cách chứng minh hắn là Giang Xác giả.
Ngại quá nữ chính, lại phải mượn cô làm màu tý rồi.
Hắn tốt nhất nên làm một con ch.ó nghe lời, đừng có mưu toan đạp lên đầu ta.
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, hắn xoay người rời đi, ta cũng không có cản.
[Nữ phụ thật ngốc, cô ôm ôm hôn hôn gọi hắn hai tiếng phu quân thì cái gì hắn cũng nghe cô hết mà.]
[Hắn đã đi chậm như vậy rồi, chính là để cô ngăn hắn lại mà dỗ đó.]
Buổi tối, hắn xông vào phòng, biểu tình lạnh lùng, đem cả đèn hoa đăng, túi tiền và bùa bình an từng cái xếp lên bàn.
“Nếu nàng không có ý nghĩ kia với ta thì tất cả trả lại cho nàng.”
“Ta tên Lâm Thời, hiện tại chúng ta là người cùng thuyền, nàng chỉ có thể tín nhiệm ta, nếu nàng từ bỏ ta, ta nhất định!” Lời còn chưa dứt, ta đã hất văng đèn hoa đăng ở trên bàn.
Người vừa rồi còn hung ác không chịu nổi giờ lại lập tức ngậm miệng, biểu tình trở nên trống rỗng.
Ngay sau đó, hắn đỏ cả mắt, chật vật ngồi xổm xuống nhặt đèn hoa đăng lăn lóc dưới đất, nước mắt rơi từng giọt xuống mặt đất, ấm ức không chịu nổi: “Lợi dụng thì lợi dụng, muốn lợi dụng thì nàng cứ làm đi, đừng…”
Hắn lau nước mắt.
“Đừng vứt bỏ ta.”
[Ha ha, tự mình ~ dỗ ~ chính mình.]
[Phục rồi, một buổi trưa đã tự dỗ dành bản thân, nhưng lại muốn nghe vợ nhỏ mềm mại dỗ thêm lần nữa mới chịu, ai dè vợ nhỏ lại vung tay tát cho một cái.]
[Mặt ngoài: Chia tay, đồ đều trả nàng, hừ. Trên thực tế: Xem đi, ta đều cất giữ rất cẩn thận, chỉ cần nàng nói một câu không xa rời nhau, chúng ta sẽ không chia tay.]
[Cười c.h.ế.t mất, thật ra ta cũng không thích nàng lắm đâu nhé, thật đó, chia tay thì chia tay, ta thật sự sẽ không để ý tới nàng nữa, xem đi, lễ vật nàng đưa cho ta trước kia ta đều lấy ra chuẩn bị vứt đi rồi đây này.]
Giây tiếp theo, một cái đèn hoa đăng hình con thỏ xuất hiện ở trước mặt hắn.
“Cái này mới là của chàng.”
“Khi đó, ta thấy chàng nhìn nó nhiều nhất, chàng thích nó đúng không? Ta đã trộm mua được rồi.”
Hắn ngơ ngác nhận đồ, ta thở dài, lấy khăn ra lau nước mắt cho hắn.
“Ta chọn chàng rồi mà chàng còn không hiểu tâm ý của ta hả? Không phải là bị ngốc rồi đấy chứ?”
“Vậy hai cái còn lại thì sao?” Hắn nắm lấy tay ta, thanh âm nghe có chút buồn bã.
Ta bất đắc dĩ cười cười: “Ta biết y sẽ không nhận, nhưng sẽ có người trân trọng ta giữ nó lại.”
“Những cái đó vốn là cho chàng.”
Hắn đột nhiên ôm lấy ta, nước mắt chảy càng dữ dội hơn:
“Không được gạt ta, Lý Hoàn, không cho phép gạt ta.”
Làm như sợ bản thân hung hăng quá ta sẽ đổi ý, hắn lại bồi thêm một câu:
“Chỉ cần nàng nói với ta, ta sẽ giúp nàng, đừng vứt bỏ ta.”
Bộ khóc khóc rấm rứt như vậy còn rất là đáng yêu.
Ta không khỏi nhớ tới ngày đại hôn hôm ấy, hắn bị ta tính kế, uống hết đống mê d.ư.ợ.c.
Ý thức không rõ, nhưng trong miệng cứ lẩm bẩm gì đó.
Ta cảm thấy thú vị bèn hỏi hắn: “Chàng muốn cái gì?”
Cái gì mới có thể khiến chàng bất chấp tới bên ta?
Ai ngờ khóe mắt hắn lại chảy xuống một giọt nước mắt.
“Con thỏ.” Hắn nói, “Ta muốn con thỏ.”
“Một con thỏ chỉ yêu mình ta.”
“Yêu một chút cũng được.”
Được nha, ta cho chàng con thỏ.
Ta gác đầu lên vai hắn.
Làm trao đổi, ta cũng muốn một thứ, nhớ phải cho ta đó.
Hiện tại ta lại ôm hắn, cười nói: “Cho dù là một con thỏ lòng dạ hiểm độc cũng được sao? A Thời?”
Hắn muốn con thỏ, vừa nhỏ vừa trắng lại vừa mềm, chỉ có thể ỷ lại vào hắn.
Cho nên con thỏ ấy c.h.ế.t rồi.
Nhưng ta lại không muốn c.h.ế.t.
Hắn ừ một tiếng:
“Không sao hết, vừa hay, ta cũng không quá thông minh.”
