Ta Thấy Chư Quân Đều Là Phế Vật - Chương 43
Cập nhật lúc: 25/04/2026 13:10
Thôi Hoài suy nghĩ một chút, lắc đầu:
“Không có."
Triệu Tri Hứa:
“Vậy ông ấy đã giải trừ cấm chế cho những đệ t.ử Lạc Hà Tông kia chưa?"
Phù Khâm khẳng định trả lời:
“Chưa."
Khương Huyên:
“Xong đời rồi!"
Ngay lúc Khương Huyên là người đầu tiên muốn đi cứu người, Chúc Dư nhanh ch.óng hồi phục từ tâm trạng bị nghi là cô lập, ngăn huynh ấy lại:
“Huynh quên rồi sao, trước lúc rời đi tiền bối đã giao việc này cho chúng ta xử lý, huynh còn không mau viết thư cho Lạc Hà Tông, bảo họ chuẩn bị sẵn linh thạch đến chuộc người."
Khương Huyên lúc này:
huynh ấy sai rồi, trước đây cứ tưởng tiền bối là cảnh sát giới tu tiên, giờ mới thấy, tiểu sư đệ rõ ràng là kẻ bắt cóc giới tu tiên mà!
Sau cú sốc ngắn ngủi, Thôi Hoài và Khương Huyên đang thiếu linh thạch là những người hưởng ứng đầu tiên.
Thôi Hoài cần mẫn chạy việc:
“Diệu kế!
Mấy hôm trước Tam sư huynh vừa mua một đống giấy và b-út mực, ta đi lấy cho huynh!"
Khương Huyên tự nguyện:
“Vậy ta giúp sư đệ mài mực!"
Phù Khâm:
“..."
Thôi Hoài bây giờ đã ki bo đến mức ngay cả b-út mực cũng muốn bòn rút của hắn sao?
Nhìn ra sự cạn lời của Phù Khâm, Thôi Hoài bổ sung:
“Không phải muội muốn chiếm tiện nghi của Tam sư huynh", mặc dù đúng là nàng muốn chiếm tiện nghi của sư huynh, “Những thứ Tam sư huynh dùng không thứ nào không tinh xảo, giấy Trừng Tâm và mực Tùng Yên ở chỗ huynh đều là vật tầm thường, dùng của huynh nhìn có phong độ hơn, cũng dễ đòi bồi thường từ Lạc Hà Tông hơn."
Ngụy biện, Phù Khâm một chữ cũng không tin.
Trong tông môn này, hắn vì quá giàu có và hào phóng mà trở nên lạc quẻ.
Bức thư tập hợp sức mạnh của mọi người cuối cùng cũng được gửi đi –
Dùng giấy mực giá trên trời của Phù Khâm, Chúc Dư viết nội dung đòi bồi thường, Phù Khâm bỏ linh thạch thuê linh điểu đắt nhất để gửi thư.
Không thể để Lạc Hà Tông cảm thấy tiền bối Lăng Hư đã không còn ở trấn này nữa, nếu không số linh thạch này chắc chắn không vào được tay Tiêu Dao Phái.
Giả thần giả quỷ cũng cần vốn, muốn làm đại gia trước hết phải đầu tư, mà người cung cấp nguồn vốn này chính là Phù Khâm.
Phù Khâm không hiểu, hắn đâu có thiếu khoản linh thạch này, ý tưởng này cũng chẳng liên quan gì đến hắn, tại sao cuối cùng người làm kẻ ngốc này lại là hắn?
Có lẽ là vì Khương Huyên và Thôi Hoài cứ liên tục tâng bốc hắn.
Khương Huyên:
“Tam sư huynh, trong môn phái chỉ có huynh là giàu có và hào phóng nhất."
Thôi Hoài:
“Tam sư huynh, huynh hôm qua liên tiếp thăng hai giai, muội thật là không đuổi kịp, hơn nữa huynh vừa thực lực cao cường lại vừa hào phóng, huynh thật là độc nhất vô nhị trong môn phái chúng ta!"
Nghe đến đây, Phù Khâm đã hơi choáng váng, dù sao đây cũng là lần đầu Thôi Hoài nói thẳng nàng không bằng hắn, mặc dù là để lừa tiền, nhưng cũng đã nói rồi!
Khương Huyên:
“Lần đầu tiên ta gặp Tam sư huynh, đã cảm thấy huynh phi phàm, sau này ở bên cạnh huynh, phát hiện ra ta vẫn nghĩ đơn giản quá.
Một câu 'phi phàm' khó mà hình dung được huynh, huynh phải là 'siêu phàm thoát tục' mới đúng!"
Thôi Hoài:
“Muội thì khác với đại sư huynh, lần đầu gặp Tam sư huynh muội chưa kịp nhìn kỹ, nhưng qua từng lần tiếp xúc lại bị nhân cách sức hút của Tam sư huynh chinh phục.
Nay, muội lấy sư huynh làm gương!"
Sư muội cao ngạo lần đầu tiên nói lấy hắn làm gương, dù chân tâm còn nghi ngờ, nhưng quả thật nghe rất êm tai.
Triệu Tri Hứa nghe đến ngẩn người, lặng lẽ che mặt.
Hóa ra trước khi sư đệ sư muội nhập môn, Khương Huyên thằng nhóc thối này đã dỗ dành nàng như thế này để nàng móc linh thạch ra từng lần một sao?
Đứng trong tâm bão, Phù Khâm quay mòng mòng trong những lời tán tụng của hai người kia.
Đạo hạnh của hắn vẫn chưa đủ, mới thế mà đã đ.á.n.h mất bản thân trong những tiếng tung hô!
Mọi người còn tưởng phải quanh co khúc chiết lắm mới lừa được linh thạch, không, phải quanh co khúc chiết lắm mới thay tiền bối Lăng Hư đòi được bồi thường.
Nhưng chuyện lại thuận lợi ngoài mong đợi, rõ ràng trong thư chỉ đòi một ngàn linh thạch, Lạc Hà Tông lại đưa hẳn hai ngàn!
Hơn nữa trong thư hồi đáp còn xin lỗi liên miên, vội vàng dẫn người đi, tỏ ý sẽ nghiêm túc kỷ luật họ.
Thực tế, Lạc Hà Tông khi thấy hơn ba mươi đệ t.ử mất tích một đêm đã cảm thấy không ổn, nghe ngóng khắp nơi mới biết là đắc tội với vị kia trong Tầm Vị Trai.
Tu sĩ cấp cao trong Tầm Vị Trai dù cứ mỗi năm mươi năm lại thay đổi bối phận, không để người phàm nghi ngờ, nhưng cấp cao các tông môn tu tiên gần trấn đều biết rõ – Tầm Vị Trai có một cao thủ không thể đụng vào.
Thư trình bày về việc bàn ghế đệ t.ử Lạc Hà Tông làm hỏng cao quý thế nào, không thể thay thế ra sao, cuối cùng chỉ đòi bồi thường một ngàn linh thạch, Lạc Hà Tông vội vã bỏ của chạy lấy người, bồi thường hai ngàn để tỏ lòng kính trọng.
Nhận được linh thạch, Chúc Dư ngược lại hối hận, vẫn là do đệ ấy bảo thủ, sớm biết dễ dàng vậy thì đòi nhiều hơn!
Đến phần chia chác, không, là chia sẻ thành quả lao động, Chúc Dư bị ánh mắt như sói đói của đại sư huynh và tứ sư tỷ nhìn chằm chằm.
Chúc Dư sớm đã có tính toán, nhưng vì bây giờ có thêm một ngàn linh thạch, nên cứ theo kế hoạch ban đầu mà chia thêm gấp đôi là được.
“Ta đưa ra ý tưởng, nên được nhận nhiều hơn, ta lấy sáu trăm linh thạch, mọi người chắc không có ý kiến chứ?"
Không ai phản đối.
Hai người có khả năng phản đối nhất là Khương Huyên và Thôi Hoài đang ở trạng thái muốn lấy lòng Chúc Dư, hòng được chia thêm, nên tự nhiên ngoan ngoãn nghe lời.
Hơn nữa, tên keo kiệt Chúc Dư này chỉ lấy sáu trăm, họ không thể hài lòng hơn.
Chúc Dư tiếp tục:
“Lẽ ra, Tam sư huynh đã bỏ ra linh thạch giai đoạn đầu, cũng nên nhận nhiều hơn, nhưng Tam sư huynh không thiếu linh thạch, không tính toán chuyện này, vậy thì chia như những người khác?"
Phù Khâm không để ý chút linh thạch này, nhưng nghe câu này vẫn tức đến nghiến răng:
“Ta thấy ta cũng cần số linh thạch này."
Chúc Dư giả vờ ngạc nhiên:
“Á, ta sao cũng được, nhưng nếu sư huynh đòi nhiều hơn, thì phần tứ sư tỷ nhận được sẽ ít đi."
Trong khoảnh khắc, mắt Thôi Hoài sáng rực lên, túm c.h.ặ.t lấy cánh tay Phù Khâm:
“Sư huynh, huynh biết muội nhận được linh thạch, việc đầu tiên là tìm huynh trả nợ, huynh nhường một chút đi."
“Tiền chỉ là chuyển từ túi trái sang túi phải của huynh thôi, đối với sư huynh huynh mà nói, đâu có khác gì, đúng không!"
“Trước đây xem bói nhân duyên cho huynh, huynh không hài lòng không phải sao?
Lần này chắc chắn sẽ làm huynh hài lòng!
Muội còn biết xem chỉ tay, để muội xem cho huynh!"
“..."
Chúc Dư châm ngòi mâu thuẫn xong, cười mà không nói.
Dù sao trong môn phái không ai trị được Tam sư huynh, nhưng tứ sư tỷ thì có thể.
