Ta Thế Mà Lại Là Nữ Phụ Độc Ác - 5
Cập nhật lúc: 23/07/2026 16:03
“Sau khi xong xuôi, ta sẽ tới cầu thân.” Hắn nói, “Lần này là thật đấy. Không để cha nàng sắp xếp, cũng không để Công chúa quấy nhiễu. Chỉ có ta và cha ta, mang theo sính lễ đi vào từ chính môn nhà nàng.”
Ta nhìn hắn, tim đập rất nhanh, nhanh đến mức ta nghe thấy giọng mình hơi run rẩy: “Chàng không sợ ta nói ‘ai thèm gả cho chàng’ sao?”
“Nàng sẽ không nói thế đâu.” Hắn cúi đầu cười khẽ, “Nàng theo đuổi ta bảy năm, ta không chạy. Đến lúc nàng nên chạy, ta cũng không định để nàng chạy thoát.”
Ta đưa tay nhéo cái răng khểnh của hắn: “Tạ Trạm, chàng nghe xem chàng đang nói cái gì thế—”
Hắn cúi đầu, dùng trán chạm nhẹ vào trán ta.
Một động tác rất khẽ, như chuồn chuồn lướt nước.
Ánh trăng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, khiến bóng của hai chúng ta chồng lên nhau trên sàn nhà, chẳng rõ là của ai với ai.
“Tống Si.” Hắn trầm giọng nói, “Bảy năm qua ta chưa từng nói thích nàng, nhưng cũng chưa từng để ai khác đến gần. Sau này nàng ngẫm lại mà xem, chắc chắn sẽ hiểu thôi.”
Ta tựa vào trán hắn, nhắm mắt lại.
Hắn nói đúng, suốt bảy năm qua bên cạnh hắn không hề có bóng dáng cô gái nào khác.
Hắn cùng Công chúa uống trà là vì công sự, còn cùng ta trèo cây là chuyện riêng tư.
Lúc hắn giữ lại chiếc túi thơm xấu xí kia, lúc hắn để lại bức tường khắc chữ ấy, mỗi khi hắn bị ta đuổi kịp rồi lại dừng bước chờ ta——hắn chẳng nói gì, nhưng cũng đã làm tất cả rồi.
“Tạ Trạm,” ta khẽ gọi, “chờ chuyện này xong xuôi, lúc chàng tới cầu thân nhớ mang theo bánh quế hoa nhé. Loại không ‘thêm gia vị’ ấy.”
Hắn bật cười, chiếc răng khểnh lấp loáng dưới ánh trăng: “Được, mang hai đĩa.”
6.
Ngày thứ hai sau khi sổ sách được giao vào tay Tạ đại nhân, kinh thành bắt đầu dậy sóng.
Ngày thứ ba, Tạ đại nhân vào cung diện thánh, mang theo một xấp bằng chứng đã sao chép lại.
Chiều hôm đó, ba cửa hiệu thuộc hồi môn của phủ Công chúa bị niêm phong.
Ngày thứ tư, Thẩm Thanh Vu bị cấm túc trong cung, lý do là “chỉnh đốn nội vụ, tạm thời không nên xuất cung”.
Lúc Tạ Trạm tới báo tin, ta đang tưới hoa trong viện.
Hắn đứng dưới gốc hải đường, mặt không biểu cảm nhưng khóe miệng cứ nhếch lên không giấu nổi.
“Thành công rồi sao?” Ta đặt bình tưới xuống.
“Thành rồi, sổ sách ngầm của nhà ngoại mẫu phi nàng ta đã bị lật tẩy, bệ hạ vô cùng tức giận. Công chúa ít nhất ba tháng tới không thể ra khỏi cửa cung.”
Ta ngồi thụp xuống chỉnh lại chậu hoa cho thẳng, sau đó đứng dậy phủi bụi trên tay.
“Vậy tiếp theo thì sao?”
“Tiếp theo——” Hắn tiến tới một bước, đứng trước mặt ta, “Tối qua cha ta đã sang nhà nàng cầu thân rồi. Cha nàng không phản đối.”
Bình nước trong tay ta suýt rơi xuống đất: “Lúc nào? Tối qua? Sao chàng không bảo ta?”
“Muốn cho nàng một bất ngờ.” Hắn cúi đầu nhìn ta, “Cha nàng nói, chỉ cần nàng gật đầu, ngày mai ông ấy sẽ gửi canh thiếp sang.”
Ta nhìn hắn, ánh nắng xuyên qua kẽ lá hải đường rơi trên người hắn, chiếu rọi đôi lông mày và ánh mắt rõ mồn một.
Bảy năm rồi, từ sáu tuổi đến mười sáu tuổi, ta đuổi theo hắn qua từng con ngõ ở kinh thành, trèo qua từng bức tường nhà họ Tạ, khắc tên hắn lên từng cái cây mà ta có thể leo lên được.
Ta cứ ngỡ mình đang đuổi theo một bóng lưng.
Hóa ra hắn đã sớm quay người lại rồi.
“Tạ Trạm.” Ta gọi.
“Hửm?”
“Ta gật đầu rồi.”
Hắn đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, nhìn ta thật lâu.
Lâu đến mức gió thổi rụng vài cánh hoa hải đường, lâu đến mức ánh nắng từ vai trái hắn dời sang vai phải.
Sau đó hắn mỉm cười, nụ cười rạng rỡ lan từ khóe mắt đến khóe môi, chiếc răng khểnh ấy sáng lấp lánh như ánh trăng tan vỡ.
“Vậy ta về chuẩn bị sính lễ.”
“Nhớ mang bánh quế hoa.”
“Hai đĩa.”
Hắn quay người đi ra ngoài, đi đến cổng viện lại ngoái đầu nhìn ta một cái.
Ánh mặt trời trải dài sau lưng hắn, hắn đứng trong vầng sáng ấy, cả người rạng rỡ vô ngần.
“Tống Si.” Hắn gọi tên ta.
“Ừ.”
“Từ mai trở đi, không cần nàng đuổi theo nữa.”
“... Thế ai đuổi?”
Hắn cười một tiếng: “Ta đuổi theo nàng.”
Nói xong liền xoay người rời đi, bước chân nhẹ nhàng hơn lúc đến rất nhiều, vạt áo bị gió thổi bay một góc.
Ta ngồi xổm bên chậu hoa, vùi mặt vào đầu gối cười một hồi lâu.
Thúy Nhi từ trong phòng thò đầu ra, thấy ta một mình ngồi cười trong viện, tưởng ta bị ma nhập, lưỡng lự một lúc rồi lại rụt đầu vào.
Ba ngày sau, sính lễ tiến vào đại môn Tống gia.
Mười hai rương gỗ sưa đỏ, mỗi rương đều thắt lụa hồng, xếp dài từ đầu ngõ đến cuối ngõ.
Tạ Trạm đứng ở vị trí đầu tiên, mặc một bộ tân y màu đỏ thẫm, tóc b.úi gọn gàng bằng ngọc quan, lúc đứng trước cửa Tống gia đợi bà mai đưa canh thiếp, cả người hắn căng cứng như một cánh cung.
Ta hé cửa nhìn một cái, suýt thì bật cười thành tiếng.
Một người vốn dĩ ung dung tự tại như hắn, hôm nay đến cả tay cũng không biết nên đặt vào đâu.
Tạ đại nhân cùng Tống bá phụ ngồi ở chính đường uống trà trò chuyện, lời ra tiếng vào đã định đoạt xong hôn sự của hai đứa trẻ.
Tạ Trạm đứng bên ngoài chờ tin, ta trốn sau cánh cửa nhìn lén, một nén nhang sau bà mai đi ra gật đầu với hắn, cả người hắn thả lỏng thấy rõ bằng mắt thường.
“Tống Si.” Hắn bỗng nhiên gọi về phía khe cửa một tiếng.
Ta rụt đầu lại.
“Ta thấy nàng rồi.” Hắn nói.
“... Sao mắt chàng tinh thế?”
“Cái trâm hồ điệp trên b.úi tóc nàng phản quang kìa.” Hắn cười khẽ, “Ra đây đi, không cười nàng đâu.”
Ta lúng túng bước ra từ sau cánh cửa, đứng trước mặt hắn.
Trong ngoài cửa đứng đầy người, vậy mà hắn cứ như không nhìn thấy ai, chỉ cúi đầu nhìn ta, ánh mắt mềm mại như đường mật tan chảy.
“Canh thiếp đổi rồi.”
“Ừm.”
“Hôn kỳ định rồi.”
“Ừm.”
“Bây giờ nàng chạy vẫn còn kịp đấy—”
“Tạ Trạm.” Ta ngẩng đầu nhìn hắn, đưa tay gạt đi cánh hoa hải đường vương trên vai hắn từ bao giờ, “Lần này ta không chạy nữa, chàng cũng đừng chạy.”
Hắn cúi đầu, nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.
Đoàn sính lễ xếp dài từ đầu ngõ đến cuối ngõ, lụa hồng rực rỡ dưới ánh mặt trời.
Hoa hải đường vươn ra khỏi tường, nở rộ một cây trắng hồng, gió thổi qua là rơi đầy đất.
Bảy năm rồi.
Năm sáu tuổi ngã từ trên cây xuống, năm tám tuổi khắc chữ lên tường viện nhà hắn, năm mười tuổi đ.á.n.h nhau thua rồi quỵt nợ, năm mười hai tuổi thêu một cái túi thơm vẹo vọ ép hắn nhận lấy.
Những năm tháng đó, ta cứ ngỡ chỉ có mình mình đang chạy.
Hóa ra hắn vẫn luôn đứng ở cuối con đường chờ đợi.
Gió nơi cổng viện thổi tung một góc lụa hồng, Tạ Trạm đứng trong cơn gió ấy cúi đầu nhìn ta, ánh nắng rơi trên vai hắn, sáng bừng như một cơn mưa kéo dài thật lâu, thật lâu cuối cùng cũng tạnh.
“Tống Si.”
“Ừm.”
“Từ mai trở đi,” hắn nói, “mỗi ngày đều mang cho nàng một đĩa bánh quế hoa.”
Ta cười một tiếng, đan c.h.ặ.t năm ngón tay vào tay hắn.
“Loại không thêm gia vị chứ?”
“Không thêm gia vị.”
“Thế thì được.” Ta kéo hắn đi vào trong cửa, “Vào uống chén trà đã, đứng phơi nắng cả buổi sáng chàng không mệt sao?”
Hắn bước theo ta qua ngưỡng cửa, được ta dắt tay băng qua sân viện đi về phía chính đường, dưới chân giẫm lên những cánh hoa vụn vỡ, mỗi bước đi là một dấu chân mờ nhạt.
Sau lưng, lụa hồng nơi đầu ngõ vẫn đung đưa trong gió, ánh nắng từ đầu tường xiên xuống, kéo dài bóng của hai người thật dài, thật dài.
Trong sân hoa hải đường vẫn rụng.
Nhưng mùa xuân vẫn còn dài.
(Toàn văn hoàn)
