Ta Thêm Cho Hầu Phủ Một Thế Tử - 4
Cập nhật lúc: 09/09/2026 17:04
“Bây giờ huynh đến nam nhân còn chẳng tính là!”
Câu ấy như một nhát đao đ.â.m thẳng vào tim Lục Thừa Quân.
Hắn thở dốc, gằn từng chữ: “Tra cho ta.”
“Tra xem những ngày này nàng đã gặp ai.”
Ta quỳ dưới đất, khóc đến hai vai run bần bật.
Không ai nhìn thấy lúc cúi đầu xuống, khóe môi ta khẽ cong lên.
Tin Tạ Ỷ La m.a.n.g t.h.a.i là do chính nàng ta tự mang tới cửa.
Có lẽ nàng ta cho rằng đã có con thì có được vốn liếng để lật lại thế cờ.
Hôm ấy, nàng ta mặc chiếc váy đỏ thạch lựu đã rất lâu không chịu mặc, trên mặt phủ lớp phấn dày, đỡ eo bước vào chính viện.
Lục Thừa Quân đang uống t.h.u.ố.c.
Nàng ta vừa mở miệng đã nói: “Biểu ca, muội có t.h.a.i rồi.”
Bát t.h.u.ố.c trong tay hắn khẽ chao.
Ta đứng bên cạnh, trước tiên sững sờ, sau đó mừng đến rơi lệ: “Thật sao?”
“Hầu phủ có người nối dõi rồi!”
“Ca ca, muội đã bảo huynh sẽ khỏi mà!”
Nụ cười của Tạ Ỷ La cứng lại trên mặt.
Lục Thừa Quân không cười.
Hắn nhìn chằm chằm bụng nàng ta, giọng nhẹ đến đáng sợ: “Mấy tháng?”
“Hai tháng.”
“Hai tháng trước, ta ở biệt viện Tây Sơn.”
Sắc m.á.u trên mặt Tạ Ỷ La lập tức rút sạch.
Ta như hoàn toàn không hiểu, vội tìm lời cứu nàng ta: “Có lẽ biểu tỷ nhớ nhầm ngày.”
“Ca ca đi lại bất tiện, chứ đâu phải không thể…”
Lục Thừa Quân đột ngột ném bát t.h.u.ố.c xuống đất.
Mảnh sứ xẹt qua vạt váy ta.
Ta lập tức nhảy tránh, xông về phía hắn mà kêu: “Ca ca ném muội làm gì?”
“Có phải muội m.a.n.g t.h.a.i đâu!”
Trong phòng im như c.h.ế.t.
Lục Thừa Quân bị tiếng hét ấy làm khựng lại.
Tạ Ỷ La càng xanh mặt, muốn mắng ta nhưng bị lời ta chặn đến há miệng không nổi.
Ta ôm n.g.ự.c, oan ức đến nước mắt rơi không ngừng: “Hai người nói chuyện muội nghe chẳng hiểu gì cả.”
“Biểu tỷ có t.h.a.i là chuyện vui, vì sao ca ca lại tức giận?”
“Chẳng lẽ đứa trẻ không phải của ca ca?”
Câu cuối cùng ta nói rất nhẹ, nhưng rơi xuống lại như tiếng sét.
Lục Thừa Quân rút đoản chủy bên hông, chống gậy từng bước áp sát.
Tạ Ỷ La sợ đến lùi về sau, bỗng xoay người chạy ra ngoài.
Nàng ta không chạy khỏi chính viện.
Ôn Ngọc Hành từ cửa sau trèo vào cứu nàng ta, vừa khéo đụng phải hộ vệ Hầu phủ.
Ngày thường trên sân khấu, thủy tụ trong tay hắn phất lên rất đẹp.
Đến lúc thật sự động thủ, hắn chỉ biết ôm mặt kêu la.
Tạ Ỷ La nhìn bộ dạng ấy, tình ý trong mắt lập tức nguội đi mấy phần.
Lục Thừa Quân sai người lôi Ôn Ngọc Hành vào, cười lạnh hỏi: “Ngươi động vào nữ nhân của ta?”
Ôn Ngọc Hành sợ đến quỳ sụp xuống, miệng vẫn cứng: “Ỷ La cô nương không phải thiếp thất của ngài.”
“Nàng ấy muốn ở cùng ai là chuyện của nàng ấy.”
Lời ấy thật ra không sai.
Nhưng thứ Lục Thừa Quân cần không phải đạo lý, mà là một tảng đá để hắn giẫm nát.
Ta tiến lên ngăn hắn, giọng run nhưng rõ ràng: “Ca ca, đừng gây ra mạng người.”
“Biểu tỷ đã có con của Ôn công t.ử, vậy cứ để Ôn công t.ử nhận đứa trẻ.”
“Cho họ một khoản bạc, đưa ra khỏi kinh thành.”
“Hầu phủ không thể để mất mặt vì chuyện này.”
Tạ Ỷ La đột ngột nhìn ta.
Nàng ta tưởng ta đang cứu mình.
Ta đúng là đang cứu nàng ta.
Cứu nàng ta rời khỏi Hầu phủ sắp biến thành một vũng bùn này.
Nhưng nàng ta không chịu.
“Ta không đi!”
Nàng ta the thé: “Trong bụng ta là hài t.ử của Hầu phủ, không ai được đuổi ta!”
Lục Thừa Quân nhìn nàng ta, đột nhiên bật cười.
Nụ cười ấy còn khó coi hơn khóc.
“Được.”
“Nàng đã nói đây là hài t.ử của Hầu phủ, vậy cứ ở lại.”
Đêm ấy, hắn không xử trí Ôn Ngọc Hành, trái lại còn sắp xếp cho hắn ở gian phòng bên trong viện mình, ban cẩm y và ngọc bội.
Chẳng bao lâu, khắp kinh thành đều truyền rằng sau khi Định Viễn hầu gãy chân thì tính tình đại biến, vậy mà nuôi một con hát bên người, ngày ngày bắt hắn hát khúc giải khuây.
Tạ Ỷ La tức đến phát điên.
Nàng ta vốn tưởng Ôn Ngọc Hành là đường lui chỉ thuộc về mình.
Chớp mắt một cái, con đường ấy lại bị Lục Thừa Quân cướp đi, giẫm ngay trước mặt nàng ta thành một nỗi nhục.
Ta cho thay tất cả đồ vật có thể đập trong viện nàng ta thành sứ thô rẻ tiền, tránh để nàng ta đập hỏng gia sản của ta.
Xuân Tuệ nhỏ giọng hỏi: “Cô nương, Hầu gia làm vậy để làm gì?”
Ta bóc một quả long nhãn, chậm rãi ăn: “Để có người còn khó coi hơn hắn.”
“Kẻ đã mục đến tận xương, ngay cả khi hận cũng chỉ biết chọn người yếu hơn mình để đè xuống.”
Từ đó, ngày tháng trong Hầu phủ trở nên hết sức náo nhiệt.
Lục Thừa Quân nuôi Ôn Ngọc Hành như nuôi chim cảnh, ban y phục, ban trà ngon, còn ép hắn ngày nào cũng hát đến khàn giọng.
Ban đầu Ôn Ngọc Hành không muốn.
Sau thấy bụng Tạ Ỷ La ngày một lớn, lại bị cấm túc trong viện, hắn lại nảy ra một thứ tâm lý trả thù hoang đường, bắt đầu thuận theo lời Lục Thừa Quân mà dỗ hắn.
Tạ Ỷ La cách một bức tường viện nghe tiếng hát, thường xuyên đập phá đồ đạc.
Mỗi sáng ta dậy trước tiên kiểm sổ, sau đó nghe Xuân Tuệ báo ai lại đập hỏng thứ gì, cuối cùng tính đúng giá mà đưa hóa đơn sang.
Tạ Ỷ La không có bạc thì lấy trang sức gán.
Lục Thừa Quân thấy phiền liền ký tên, trừ từ tư khố của hắn.
Bọn họ cãi càng dữ, sổ sách của ta càng rõ.
Trong thời gian ấy, mấy vị thúc công trong tộc tới hai lần, trong lời ngoài ý đều dò hỏi xem Lục Thừa Quân có chịu nhận con thừa tự hay không.
Lần nào Lục Thừa Quân cũng mắng đuổi họ đi, quay đầu lại còn bảo ta đóng c.h.ặ.t cửa phủ.
Hắn siết gậy chống đến trắng cả khớp tay.
