Ta Thu Nhận Các Đại Lão Thời Niên Thiếu Làm Đồ Đệ - Chương 122
Cập nhật lúc: 18/04/2026 07:37
Nếu Hầu Xương từ chối yêu cầu của bọn chúng, rất có khả năng Thiên Cẩu Các sẽ đường ai nấy đi.
Hết cách, bị đám đồ đệ dồn vào thế bí, Hầu Xương đành phải c.ắ.n răng nhận lời. Hắn dự định sau khi chữa trị cho bốn người kia, toàn bộ mười một thầy trò trong môn phái sẽ cùng nhau kéo đến Vân Thành rửa hận.
Không giống như Ngu Sở, người chỉ mất một đêm để chữa trị cho Thẩm Hoài An. Bốn người của Thiên Cẩu Các không có sư phụ tận tình cứu chữa, không có linh đan diệu d.ư.ợ.c, lại càng không có linh mạch che chở.
Bọn chúng chỉ có thể dựa vào chút tu vi ít ỏi, sống lay lắt hơn nửa tháng trời mà vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Thế nhưng, vừa mới gượng dậy đi lại được, cả bốn kẻ đã lập tức đòi quay lại Vân Thành báo thù.
Dựa vào chiến tích trước đây của Thiên Cẩu Các: toàn lực tung hỏa mù ám toán một tán tu Trúc Cơ kỳ, bọn chúng tự tin rằng việc giải quyết một Lục Ngôn Khanh và một Thẩm Hoài An chẳng bõ bèn gì.
Hơn thế nữa, bọn chúng đinh ninh Tinh Thần Cung của đối phương chỉ là một môn phái nhỏ bé, thậm chí có khả năng cả môn phái chỉ có vỏn vẹn hai tên đệ t.ử đó.
Sống chui lủi ở vùng rừng núi hẻo lánh, điều kiện sinh hoạt túng thiếu, đám đệ t.ử Thiên Cẩu Các bắt đầu rục rịch, nhen nhóm ý đồ chế ngự Lục Ngôn Khanh và Thẩm Hoài An để moi móc xem môn phái nhỏ của bọn chúng có chứa bảo vật gì giá trị không.
Mười một người hùng hổ kéo nhau đến Vân Thành.
Bọn chúng còn chưa kịp bước chân vào thành, tin tức đã bay đến tai Lục Ngôn Khanh và Thẩm Hoài An.
Đây là lần thứ hai xảy ra sự việc này, các cửa hàng, hộ gia đình đóng cửa cài then càng thêm điêu luyện. Các tiểu nhị vừa nhanh tay đóng cửa, vừa không quên lôi kéo những vị khách vãng lai vào trong quán mình ẩn nấp.
Bản tính con người vốn thích tò mò, hóng chuyện. Đám tiểu thương từ nơi khác đến cùng đệ t.ử các môn phái đều tỏ ra vô cùng hợp tác, chỉ nhăm nhăm chờ xem kịch hay.
Hầu Xương dẫn đám đồ đệ tiến vào thành, nhìn khung cảnh vắng tanh như chùa Bà Đảnh trước mắt, trong lòng không khỏi thắt lại, thầm kêu hỏng bét.
Một môn phái có khả năng khiến cả Vân Thành đồng loạt phối hợp làm trống không đường sá thế này, dù cho không có tiếng tăm, thì cũng tuyệt đối không phải dạng dễ chọc.
“Sư phụ, sư phụ, chính là hai thằng nhãi ranh đó!” Chưa để Hầu Xương kịp lo lắng, đám đồ đệ phía sau đã kích động chỉ trỏ: “Chính là bọn chúng, thật đáng hận, bả vai ta vẫn còn đang đau râm ran, thằng nhãi này sao lại có thể phục hồi nhanh thế được?”
Hầu Xương ngẩng đầu lên, đập vào mắt là hai tu tiên giả trẻ tuổi đang đứng sừng sững ở phía bên kia đường.
Hai người với dung mạo tuấn tú, gương mặt lạnh như băng, dường như đã đứng chờ ở đó từ rất lâu.
Trái tim Hầu Xương lạnh toát. Hắn hận không thể lôi đám đồ đệ ra c.h.ử.i xối xả mấy trăm câu —— chưa bàn đến thực lực, chỉ nhìn dáng dấp phát triển của hai thiếu niên này, trên mặt dường như đã viết rõ bốn chữ "lai lịch không nhỏ". Vậy mà đám đồ đệ ngu xuẩn này cũng dám vuốt râu hùm?
Hắn chưa kịp thốt ra nửa lời, mười tên đồ đệ phía sau đã hùng hổ c.h.ử.i bới ầm ĩ mà không thèm phân biệt phải trái trắng đen. Đã vậy, chẳng biết tên đệ t.ử trời đ.á.n.h nào cứ liên tục đẩy hắn từ phía sau, buộc Hầu Xương phải chạy theo bọn chúng.
“Sư phụ của bọn tao đến rồi đây, thằng nhãi ranh, mau nộp mạng ra!”
Sự việc đã đến nước này, Hầu Xương không thể nào thoái thác được nữa. Hắn đành miễn cưỡng rút v.ũ k.h.í, cùng đám đồ đệ xông lên tấn công hai người.
Thiên Cẩu Các thoạt nhìn khí thế ngút trời, nhưng thực chất chỉ là một đám tàn binh bại tướng ô hợp. Vốn dĩ nếu có thời gian chuẩn bị phục kích, cơ hội chiến thắng của bọn chúng có thể tăng lên đáng kể. Nào ngờ vừa đặt chân vào Vân Thành đã bị bám đuôi, đến thời gian thám thính địa hình cũng không có?
Mười một người hợp sức tấn công hai người, ngoại trừ hai ba tên có thể đỡ được vài chiêu, số còn lại chỉ như rắn mất đầu. Địch chưa đ.á.n.h trúng, đã lỡ chân tự cản trở người nhà.
Trong khi đó, Lục Ngôn Khanh và Thẩm Hoài An lại xử lý tình huống vô cùng dễ dàng. Rõ ràng là toàn bộ đám đệ t.ử Thiên Cẩu Các, kể cả chưởng môn Hầu Xương, đều không phải là đối thủ của hai người.
Lục Ngôn Khanh giao đấu v.ũ k.h.í với Hầu Xương, hắn thậm chí còn hồ nghi xem liệu trình độ của vị chưởng môn này có ngang ngửa mình hay không, hay thậm chí còn thua xa.
Phía bên kia, Thẩm Hoài An một lần nữa chạm trán với tên mũi ưng.
Hai bên binh khí đụng nhau chan chát, mũi ưng lạnh lùng nói: “Thế nào, cảm thấy kiếp kiếm tu của ngươi quá dài, muốn nếm mùi đòn roi của ta thêm lần nữa sao?”
Thiên Cẩu Các không bao giờ tước đoạt mạng sống của ai. Nhưng những tán tu từng bị bọn chúng phục kích, ám toán, sau khi trải qua những trận đòn nhừ t.ử và nỗi hoảng loạn tột độ, phần lớn đều mang theo những vết sẹo tâm lý sâu sắc. Những trường hợp nghiêm trọng thậm chí không bao giờ còn có thể tiếp tục con đường tu luyện.
