Ta Thu Nhận Các Đại Lão Thời Niên Thiếu Làm Đồ Đệ - Chương 297
Cập nhật lúc: 19/04/2026 10:04
Cả hai đều đồng lòng nhận thấy sự việc đầy rẫy mờ ám, cần thiết phải phanh phui. Nhưng phía trước hứa hẹn là một chuỗi rắc rối dài dằng dặc. Dẫu có bàn bạc với các chưởng môn khác, e rằng chẳng mấy ai mặn mà nhúng tay vào chuyện bao đồng không mang lại lợi lộc này như Võ Hoành Vĩ. Đến lúc đó, tìm được người chịu xả thân tham dự đã là một bài toán khó.
Thế nên, việc này bắt buộc phải bẩm báo lên Thiên Đạo Minh, để họ đứng ra chủ trì đại cục, điều động các môn phái cử nhân lực đến Đế Thành.
Xem chừng, chuyến đi Đế Thành lần này, Ngu Sở không thể chối từ.
Hôm sau, Võ Hoành Vĩ hiệu triệu toàn bộ lực lượng tinh nhuệ của giới Tu Tiên cùng Thiên Đạo Minh mở một cuộc hội nghị quy mô lớn. Chưởng môn của hai mươi môn phái đứng đầu đều tề tựu đông đủ.
Ngu Sở cũng góp mặt. Tuy Tinh Thần Cung chưa được xếp hạng, nhưng trước ánh mắt của đông đảo chưởng môn, sự hiện diện của nàng không còn khiến ai quá mức ngạc nhiên.
Tại đại hội, Võ Hoành Vĩ trình bày ngọn ngành câu chuyện, đặc biệt nhấn mạnh mối liên hệ mờ ám giữa Hoàng đế và ma đạo.
"Võ chưởng môn, chúng ta đều vô cùng tôn kính ngài, nhưng mà..." Một chưởng môn ngập ngừng lên tiếng. "Bọn ma tu kia vốn như cỏ dại, g.i.ế.c không xuể đuổi không dứt. Chuyện Ân Quảng Ly cũng đã qua hơn một năm rồi, giờ có bới móc lại cũng phỏng có ích gì."
"Đúng thế, mà dẫu cho tên Hoàng đế phàm nhân kia có điểm mờ ám, thì hắn cũng chỉ là một quân vương thế tục. Cùng lắm sống thêm được mười năm nữa là quy tiên, hà tất chúng ta phải lao tâm khổ tứ dấn thân vào Đế Thành?"
Quả nhiên, phần lớn các vị chưởng môn đều muốn bo bo giữ mình, chẳng màng lội vào vũng bùn lầy này.
"Đồ ngu muội! Các ngươi sống chừng ấy năm trên đời đều uổng phí cả rồi sao!"
Đột nhiên, một giọng nói già nua vang lên ầm vang như sấm sét, lập tức dập tắt mọi tiếng xì xào trong đại điện.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía người vừa cất lời. Đó chính là Thái Thăng chân nhân, Minh chủ của Thiên Đạo Minh.
Thái Thăng chân nhân trầm giọng uy nghiêm: "Đế đô kia chính là trái tim của đại lục, cũng là nơi kết nối trực tiếp nhất giữa chúng ta và khe nứt của lũ ma tu. Nếu chắp tay dâng Đế Thành cho ma đạo, khác nào nộp yết hầu của chúng ta cho địch?! Ngay cả chuyện ma tu xâm lấn các ngươi cũng nhắm mắt làm ngơ, đợi đến lúc chúng phản công nhuộm m.á.u Tu Tiên giới, mấy lão già các ngươi có c.h.ế.t cũng không có chỗ mà hối hận!"
Cả đại điện chìm vào tĩnh lặng.
Kỳ thực, trong thâm tâm ai nấy đều thấu hiểu tính chất nghiêm trọng của sự việc. Việc ma tu dám ngang nhiên qua lại trong thành chẳng khác nào một lời khiêu chiến ngông cuồng. Nhưng... ai cũng mong kẻ khác đứng ra gánh vác, bản thân chỉ muốn khoanh tay đứng nhìn.
Đang yên ấm trong tông môn, cớ sao phải rước họa vào thân, làm đệ t.ử thương vong hay tổn thất pháp bảo? Chỉ nội thiệt hại pháp bảo trong trận đại bỉ lần trước do Tinh Thần Cung gây ra cũng đủ khiến họ xót xa đến tận bây giờ.
"Tinh Thần Cung cao cường là thế, lúc này chẳng phải nên xuất lực hay sao?" Bỗng nhiên, Đoạn Hồng Cầm của Lôi Đình Môn cất giọng mỉa mai. "Cũng để chúng ta chiêm ngưỡng phong thái của một môn phái thiên tài chứ."
Thế mà lại có kẻ hùa theo ý kiến đó.
"Cô đang nói cái lời hồ đồ gì vậy?" Võ Hoành Vĩ cau mày gắt gỏng: "Các ngươi, những kẻ đứng đầu các đại tông môn có bề dày lịch sử, lại đùn đẩy trách nhiệm cho một môn phái non trẻ với vỏn vẹn năm đồ đệ chưa đầy tuổi đôi mươi? Nếu để Tinh Thần Cung ra mặt, ta thiết nghĩ các ngươi cũng đừng tranh giành vị trí đầu bảng nữa, cứ nhường thẳng ngôi vị đó cho Tinh Thần Cung đi, thấy thế nào?"
Đám đông lại lặng thin thít.
Đạo lý vốn là vậy, môn phái càng hùng mạnh, ngày thường hưởng muôn vàn tài nguyên và bổng lộc, lúc hữu sự càng phải tiên phong gánh vác. Nhưng tháng ngày thái bình quá đỗi êm đềm đã mài mòn nhuệ khí của họ, chỉ muốn thu lợi mà chẳng buồn xuất lực.
Cũng chỉ có Tu Thiên Phái – đệ nhất môn phái, dưới sự dẫn dắt của Võ Hoành Vĩ mới không ngừng bôn ba tu sửa, duy trì trật tự cho cả giới Tu Tiên bao năm qua.
"Quyết định thế này đi," Thái Thăng chân nhân đứng ra phân xử. "Năm đại môn phái dẫn đầu, mỗi phái cử ra vị thủ tịch đệ t.ử ưu tú nhất của mình đến đó thám thính thực hư."
Những chưởng môn không bị điểm tên thở phào nhẹ nhõm, im lặng như tờ. Trong khi đó, ngoài Võ Hoành Vĩ, bốn vị chưởng môn bị xướng danh đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Thủ tịch đệ t.ử vốn là niềm tự hào và chiến lực mạnh nhất của mỗi môn phái. Năm vị đệ t.ử được chọn đều sở hữu tu vi từ Kim Đan trung kỳ đến viên mãn. Võ Hoành Vĩ còn cẩn thận phái thêm một vị Chấp sự cảnh giới Nguyên Anh đi theo hộ tống.
