Ta Thu Nhận Các Đại Lão Thời Niên Thiếu Làm Đồ Đệ - Chương 333

Cập nhật lúc: 20/04/2026 01:46

Trong lúc giao tranh, Lâm Lượng thoăn thoắt bay lên nóc Hoàng cung. Phóng tầm mắt nhìn tâm huyết bao năm của mình tan tành mây khói, hắn bần thần, ánh mắt hiện lên vẻ hoang mang, vô định.

Từ trước đến nay, hắn luôn tự đắc về sức mạnh vô biên của pháp trận cổ xưa và những pháp bảo bí truyền của gia tộc. Là một cao thủ khét tiếng ở tu ma giới, Lâm Lượng nằm mơ cũng không ngờ kế hoạch ấp ủ mấy chục năm trời của mình lại sụp đổ nhanh ch.óng đến vậy khi đối đầu với đám tu sĩ.

Trận pháp bị Võ Hoành Vĩ phá hủy hoàn toàn, bản thân hắn thì chật vật mới cầm hòa được Ngu Sở - một con ranh con "vắt mũi chưa sạch" trong mắt hắn. Mọi chuyện diễn ra hoàn toàn ngoài sức tưởng tượng. Chưa kể, những đường roi uyển chuyển mà hiểm hóc của Ngu Sở không hề mang phong thái quang minh chính đại của Chính đạo, khiến hắn cảm thấy vừa uất ức, vừa nhục nhã.

"Tiểu t.ử họ Lâm kia, còn không mau thúc thủ chịu trói?!" Võ Hoành Vĩ gầm lên uy dũng.

Ngu Sở và Võ Hoành Vĩ đứng song song, tạo thành một liên minh đối lập với Lâm Lượng và đám ma tu tàn tạ. Nhờ Võ Hoành Vĩ nhanh trí dịch chuyển toàn bộ phàm nhân, đám ma tu không còn con tin uy h.i.ế.p, bị sấm sét đ.á.n.h cho chạy trối c.h.ế.t, không ít kẻ đã phơi thây dưới lôi đình mà chưa kịp tung ra một chiêu nào.

"Đại nhân, giờ chúng ta phải làm sao?" Một tên ma tu run rẩy hỏi.

Ánh mắt Lâm Lượng lóe lên tia quyết đoán. Hắn nghiến răng ken két: "Các ngươi yểm trợ ta!"

Dường như đã có sự chuẩn bị từ trước, mười sáu tên ma tu còn lại đồng loạt bấm quyết, dốc toàn lực lao về phía Ngu Sở và Võ Hoành Vĩ như những con thiêu thân lao vào lửa.

Ngu Sở và Võ Hoành Vĩ trao nhau một ánh mắt đầy ẩn ý. Cả Lâm Lượng còn không phải đối thủ của họ, huống hồ đám tôm tép này? Nhưng để diệt cỏ tận gốc, tránh hậu họa về sau, họ ăn ý vờ như bị kìm chân, tạo cơ hội cho Lâm Lượng tung ra con bài tẩy cuối cùng.

Trên một đỉnh núi cách Đế Thành vài dặm, hàng vạn bá tánh cùng thị vệ, cung nữ, thái giám... đang thẫn thờ chứng kiến cảnh Đế Thành bốc khói ngùn ngụt. Cảnh tượng lôi đình giáng xuống quá đỗi kinh hoàng, khiến họ tạm quên đi nỗi đau mất nhà mất cửa. Hầu hết đều đinh ninh rằng thần linh hiển linh, kịp thời dời họ ra khỏi vùng nguy hiểm, trong lòng ngập tràn cảm giác biết ơn vì thoát c.h.ế.t trong gang tấc.

Giữa đám đông hỗn loạn, chỉ có một người duy nhất ngồi bất động trên mặt đất, ánh mắt dại ra, thẫn thờ nhìn về phía Đế Thành - đó chính là Nhạc Hoàng đế, Nhạc Khang Đức.

Trị vì bao năm, quen thói thao túng sinh mạng người khác như sâu kiến, Nhạc Khang Đức đã sinh ra ảo tưởng mình là đấng tối cao, quyền sinh sát nắm trọn trong tay. Hắn từng ngạo mạn cho rằng lũ tu tiên dẫu có thần thông quảng đại đến đâu, rốt cuộc cũng phải quỳ gối phủ phục van xin hắn. Nhưng hôm nay, chứng kiến sức mạnh hủy diệt của thiên nhiên, sự ngạo mạn ấy đã vỡ vụn thành trăm mảnh.

Quyền năng sấm sét ấy vượt xa mọi sự mường tượng của một phàm nhân. Đến cả Lâm Lượng - kẻ hắn từng khinh miệt - hóa ra cũng ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt. Cứ ngỡ mình là bá chủ một phương, Nhạc Khang Đức giờ mới ngộ ra, trước sức mạnh tuyệt đối, hắn cũng chỉ là một con kiến hèn mọn.

"Bệ hạ, Bệ hạ..." Thấy Nhạc Hoàng đế thất thần, tên thái giám thân cận lay mạnh tay hắn: "Bệ hạ, người phải tỉnh lại đi!"

Tỉnh lại sao? Nhạc Khang Đức hiểu rõ hơn ai hết, hắn đã tự đào mồ chôn mình khi tàn sát vô số phàm nhân mang tiên cốt, lại còn rắp tâm hãm hại giới tu tiên. Bọn họ dễ gì buông tha cho hắn? Hắn đã hoàn toàn bít đường lui rồi.

"Chạy..." Nhạc Khang Đức giật mình thảng thốt. Hắn lồm cồm bò dậy, hai chân bủn rủn, phải nhờ tên thái giám xốc nách mới đứng vững, lảo đảo bước đi một cách vô định. "Phải chạy, chạy mau..."

Nhưng mới đi được vài bước, một toán người đã chắn ngang lối thoát. Hắn ngước nhìn, bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo, đầy sát khí của đám đệ t.ử Tinh Thần Cung.

Năm người họ đã trút bỏ lớp ngụy trang, dù chỉ khoác trên mình bộ y phục vải thô, nhưng phong thái và khí chất toát lên sự bất phàm, không giận tự uy.

Lục Ngôn Khanh bước lên phía trước, gằn từng chữ: "Hai mươi năm trước, có phải ngươi đã sai người truy sát ta không?"

Cú sốc quá lớn khiến thần trí Nhạc Khang Đức hỗn loạn. Hắn ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn Lục Ngôn Khanh bằng ánh mắt trống rỗng: "Ngươi... ngươi là ai?"

"Tam đại thế gia Đế Thành, Lục gia. Ngươi còn nhớ chứ?" Lục Ngôn Khanh hỏi vặn lại.

Ánh mắt dại dột của Nhạc Khang Đức bỗng chốc thu hẹp lại. Hắn cúi đầu, như sực nhớ ra điều gì, thân hình chao đảo, suýt ngã nhào nếu không có tên thái giám đỡ kịp.

"Là ngươi...!" Nhạc Khang Đức lắp bắp: "Ngươi là đứa trẻ nhà họ Lục trốn thoát khỏi sự truy lùng của thiết kỵ năm xưa? Ngươi là... Lục Cảnh Tề?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Thu Nhận Các Đại Lão Thời Niên Thiếu Làm Đồ Đệ - Chương 333: Chương 333 | MonkeyD