Ta Thu Nhận Các Đại Lão Thời Niên Thiếu Làm Đồ Đệ - Chương 552
Cập nhật lúc: 22/04/2026 08:06
"Sáng nay trước khi xuất môn, sư tôn còn đặc biệt thay y phục mới nữa." Lý Thanh Thành vò đầu bứt tai, mặt mũi nhăn nhó như mếu, "Ta có linh cảm gã Quân Lạc Trần kia phen này sắp 'chốt đơn' thành công rồi."
"Chốt đơn cái nỗi gì, chẳng nhẽ cứ hễ sư tôn vui vẻ thay đồ mới thì phải gán ghép với hắn sao?" Thẩm Hoài An lớn tiếng phản bác.
Lời thốt ra khỏi miệng, nhưng chính bản thân hắn cũng chẳng lấy gì làm tự tin.
Bầu không khí ảm đạm lại một lần nữa bao trùm, tinh thần của đám đệ t.ử càng thêm ủ dột, rệu rã.
Tiêu Dực lẩm bẩm trong sự hoang mang: "Liệu... liệu hắn có trở thành sư công của chúng ta không?"
"Không đời nào!" Thẩm Hoài An kiên quyết chối bỏ sự thật phũ phàng, "Sư tôn cao ngạo, xuất chúng như thế, sao có thể để mắt tới hắn? Hắn có điểm gì tốt đẹp chứ?"
"Nhưng huynh phải công nhận một điều, hắn ta đẹp trai vô đối." Cốc Thu Vũ buông lời cảm thán sầu não.
Thẩm Hoài An tức tối quay ngoắt lại, vung tay tát một phát rõ đau vào lưng Cốc Thu Vũ. Nàng cũng chẳng vừa, lập tức giáng trả một cú tương đương.
"Thanh Thành, đệ thử gieo một quẻ xem sao?" Lục Ngôn Khanh hướng ánh mắt cầu cứu về phía Lý Thanh Thành.
Lục Ngôn Khanh xưa nay vốn tự tin vào năng lực phán đoán của bản thân, chỉ những khi đứng trước sinh t.ử tồn vong trên chiến trường mới nhờ cậy đến tài bói toán của Lý Thanh Thành. Nay lại phải nhờ vái đến hạ sách này, quả thực đã lâm vào đường cùng.
"Các huynh đệ quên rồi sao? Ta không thể nào soi thấu được những sự việc liên quan đến sư tôn." Lý Thanh Thành thở dài thườn thượt, "Theo linh cảm của ta, gã Quân Lạc Trần kia nhìn mặt có vẻ chẳng dễ gần chút nào."
"Ta cũng có cùng suy nghĩ." Thẩm Hoài An phụ họa, "Một kẻ từng xưng hùng xưng bá, làm Ma Tôn Ma giới, bản tính làm sao có thể tốt đẹp được?"
Hà Sơ Lạc nãy giờ vẫn im lặng theo dõi cuộc bàn luận sôi nổi của các sư huynh, dường như cũng bắt đầu cảm nhận được sự cấp bách của vấn đề.
"Sư công có bắt nạt chúng ta không?" Nàng ngây thơ hỏi.
"—— Cấm muội gọi hắn là sư công!"
Chỉ một câu nói vô tư của Hà Sơ Lạc đã tạo nên một trận cuồng phong sóng gió giữa đám sư huynh.
Thẩm Hoài An đanh giọng, nghiến răng nghiến lợi: "Nếu hắn dám động đến một cọng tóc của mọi người, ta thề sẽ..."
"Huynh thì làm được cái trò trống gì?" Cốc Thu Vũ bĩu môi chế giễu, "Người ta từng là bá chủ Ma giới, uy trấn một phương, hạng như huynh có cửa nào đ.á.n.h lại hắn?"
Thẩm Hoài An cứng họng, tức tối nghiến răng trèo trẹo nhưng đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
"Haiz, nhưng mọi người thử nghĩ theo hướng này xem." Lý Thanh Thành bỗng nhiên mắt sáng rỡ, xáp lại gần, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, "Nếu hắn là Ma Thần, Ma Tôn, thì ắt hẳn hắn phải cư ngụ tại Ma giới chứ. Hắn và chúng ta vốn dĩ chẳng chung đường, làm sao có chuyện hắn chuyển đến sống tại môn phái chúng ta? Sư tôn lại càng không có khả năng vứt bỏ tất cả để chung chăn gối với một tên ma nhân. Đúng không nào? Tình yêu này vốn dĩ là điều viển vông, vô lý."
Nghe Lý Thanh Thành phân tích, đám đệ t.ử đều gật gù tán thành, cảm thấy vô cùng có lý.
Họ đã lo bò trắng răng rồi. Dẫu Quân Lạc Trần có là Ma Tôn uy dũng đi chăng nữa, thì thi thoảng lắm hắn mới vác mặt đến Nhân giới một chuyến, làm gì có chuyện ngày nào cũng bám đuôi sư tôn như đỉa đói?
Tâm trạng của các đệ t.ử rốt cuộc cũng vớt vát được đôi chút hân hoan.
Thực chất, họ chẳng có tư thù cá nhân gì với Quân Lạc Trần. Chẳng qua là... bất cứ nam nhân nào trạc tuổi mon men lại gần sư phụ đều kích hoạt hệ thống phòng ngự và cảnh giác cao độ trong tiềm thức của họ mà thôi.
Trước khi đi, Ngu Sở chỉ dặn dò bọn họ là nàng đi gặp Quân Lạc Trần, tuyệt nhiên không đả động gì đến mục đích của cuộc gặp gỡ.
Cả ngày hôm đó, đám đệ t.ử tâm hồn treo ngược cành cây, chẳng còn tâm trí làm việc gì khác. Bọn họ vừa lật sách giả vờ đọc, đầu óc lại mơ màng bay bổng tận mây xanh, dốc toàn tâm toàn ý cầu nguyện cho sư phụ sớm ngày bình an trở về.
Mãi đến khi ráng chiều đỏ rực nhuộm kín bầu trời, màn đêm buông xuống, Ngu Sở mới thấp thoáng xuất hiện nơi cổng sơn môn.
Ngu Sở vốn đinh ninh chuyến trở về của mình sẽ lặng lẽ, thần không biết quỷ không hay. Nào ngờ, nàng vừa đặt chân qua sương mù kết giới, sáu vị đồ đệ đã rùng rùng kéo đến, bay v.út ra đón lõng.
"Sư tôn! Người đã về!"
"Sư tôn..."
Đám đệ t.ử vừa ríu rít mừng rỡ đón chào, ánh mắt lại lấm lét, cảnh giác quét qua quét lại phía sau lưng nàng.
—— Thật tuyệt vời, không có bóng dáng bất kỳ tên nam nhân nào bám theo!
Lúc này, đám đệ t.ử mới thực sự trút được gánh nặng ngàn cân trong lòng, thở phào nhẹ nhõm.
Chứng kiến bộ dạng lấm la lấm lét, đa nghi như Tào Tháo của bọn họ, Ngu Sở không nén nổi tiếng cười khẽ, lên tiếng trêu ghẹo: "Các con đang... mong ngóng Quân Lạc Trần đến thế cơ à?"
