Ta Thủ Tiết 30 Năm, Ngươi Ở Bên Ngoài Có Một Đàn Con Cháu? - Chương 101
Cập nhật lúc: 20/04/2026 09:00
Thẩm Dung Chi và Lâm Ánh Ngư hoàn toàn sững sờ.
Bọn họ không ngờ Thẩm Thanh Thư lại có thể nói ra những lời như vậy, càng không ngờ ông ta thật sự ép Trương thị phải quỳ xuống trước mặt mọi người.
Trên mặt Thẩm Dung Chi không còn chút huyết sắc, vội vàng bước lên một bước: "Phụ thân! Sao người có thể…"
"Nghịch t.ử! Ngươi câm miệng cho ta!"
Thẩm Thanh Thư lớn tiếng cắt ngang, trong mắt là lửa giận ngút trời: "Tất cả tai họa hôm nay, đều do ngươi vong ân phụ nghĩa, phụ bạc Chiêu Nhược mà ra! Cũng là do mẹ ngươi ngày thường lơ là dạy dỗ, dung túng khiến ngươi không biết trời cao đất dày! Cái quỳ này là chuyện đương nhiên!"
Cố Tiện khẽ phe phẩy chiếc quạt xếp, khóe môi hơi nhếch lên rõ ràng là đang trêu ngươi, thích thú đứng ngoài xem kịch.
Biểu cảm trên mặt Tiêu Dạ Minh vẫn đau đớn xót xa, ánh mắt áy náy chăm chú dừng trên người Lục Chiêu Nhược.
Ngoài cửa, bốn người giả trang thành nô bộc ló đầu nhìn vào.
"Quỳ!"
Thẩm Thanh Thư lại quát lớn.
Toàn thân Trương thị run lên, nước mắt lưng tròng, bờ môi lẩy bẩy, cuối cùng chậm chạp hạ đầu gối xuống, quỳ sụp trên đất.
Lục Chiêu Nhược đứng thẳng lưng, lạnh lùng cúi đầu nhìn Trương thị.
Những chuyện cũ như đèn kéo quân hiện lên trước mắt nàng.
Những lời mỉa mai cay nghiệt, những lần làm khó đòi bạc, những trận đ.á.n.h mắng không hề nương tay…
Mà cô mẫu từng ngồi ghế chủ vị cao cao tại thượng ấy giờ đây lại phủ phục dưới chân nàng.
Trương thị thấy Lục Chiêu Nhược không hề có ý ngăn cản, thậm chí ánh mắt dường như còn đang hưởng thụ khoảnh khắc bà ta quỳ xuống, không khỏi c.ắ.n c.h.ặ.t răng, trong lòng cực kỳ nhục nhã cùng phẫn hận.
Thẩm Thanh Thư áy náy mỉm cười lại khẩn thiết hạ giọng: "Chiêu Nhược, cô mẫu con đã biết sai mà quỳ nhận lỗi rồi, coi như lời ta nói đã tính, con chớ nên tức giận nữa. Chuyện hôm nay đều là Thẩm gia ta có lỗi với con, ngày sau nhất định sẽ bù đắp cho con, không để con chịu thêm nửa phần tủi cực."
Ông ta hơi khựng lại, nhìn về phía Thẩm Dung Chi, nghiêm khắc: "Còn tên nghịch t.ử này, vi phụ nhất định sẽ bắt nó đến dập đầu tạ tội với con mỗi ngày, từ nay thu tâm liễm tính, giữ trọn bổn phận làm chồng, kính trọng con, yêu thương con, yên phận sống cùng con."
Ngay sau đó, ánh mắt ông ta quét qua Lâm Ánh Ngư: "Còn ả ngoại thất này, nếu con chịu gật đầu, thì cho nàng ta một danh phận, vào cửa làm thiếp, ngày ngày hành lễ thỉnh an, hầu hạ sinh hoạt, để mặc con quản giáo ràng buộc. Con của nàng ta, bất luận trai hay gái, đều ghi dưới danh nghĩa của con, do con đích thân nuôi dưỡng dạy dỗ, sau này hiếu thuận với con, phụng dưỡng tuổi già cho con."
Trên môi Lục Chiêu Nhược nở một nụ cười như có như không, không lên tiếng.
Cố Tiện khẽ hừ một tiếng, lẩm bẩm: "Mặt dày thật."
Thẩm Thanh Thư tiếp tục nói: "Chiêu Nhược à, nói cho cùng chúng ta vẫn là người một nhà. Nay Dung Chi đã trở về, lại biết sai, coi như là chuyện vui, đáng ra nên chúc mừng mới phải. Hà tất vì một ả ngoại thất không lên được mặt bàn, mà làm tổn hại hòa khí trong nhà, lại để người ngoài chê cười?"
Ông ta thở dài một tiếng, ánh mắt trở nên hiền từ: "Con và Dung Chi lớn lên cùng nhau, đọc sách viết chữ, tình sâu nghĩa đậm. Những năm qua con lo toan gia nghiệp, phụng dưỡng song thân, cái tốt của con, vi phụ và cô mẫu đều nhìn thấy, cũng ghi nhớ trong lòng.
Dung Chi, nó, nó chỉ là nhất thời hồ đồ, bị con tiện tỳ kia mê hoặc tâm trí, con vốn hiền thục rộng lượng, hãy tha thứ cho nó lần này, được không?"
Lục Chiêu Nhược nghe những lời tình thâm nghĩa trọng này, chỉ thấy giả dối đến mức buồn cười, nếu nàng còn tin thêm nửa phần, thì đúng là ngu hết t.h.u.ố.c chữa.
Ánh mắt nàng nhẹ lướt qua Thẩm Dung Chi và Lâm Ánh Ngư, lại dừng lại một lát trên phần bụng nhô cao của Lâm Ánh Ngư, sau đó chuyển sang Thẩm Thanh Thư, nở một nụ cười dịu dàng: "Không được."
Chỉ vỏn vẹn hai chữ mà Thẩm Thanh Thư cảm thấy như bị tát thẳng vào mặt hai cái.
Thần sắc khoan hậu hiền hòa ban nãy của ông ta lập tức tan biến, sắc mặt đột nhiên trở nên u ám.
Thật là một Lục thị ghê gớm!
Trước kia đúng là đã xem thường nàng rồi!
Lâm Ánh Ngư vốn đã không vui với những lời vừa rồi của Thẩm Thanh Thư, lúc này càng nhíu c.h.ặ.t mày. Nàng ta cũng không ngờ Lục thị này lại khó đối phó đến vậy.
Còn Thẩm Dung Chi thì đỏ mắt, ngơ ngác nhìn Lục Chiêu Nhược.
Hiện tại nàng sao lại quyết tuyệt đến thế?
Ba năm thật sự có thể thay đổi một con người sao?
Trương thị nhận ra mình quỳ vô ích, lửa giận lập tức bốc lên, bật dậy liền vung tay định tát thẳng vào mặt Lục Chiêu Nhược.
Ngay giây sau, một chiếc nắp chén trà b.ắ.n vụt tới, nện mạnh vào bàn tay vừa giơ lên của Trương thị.
"Á!"
Bà ta kêu lên đau đớn, ôm c.h.ặ.t t.a.y, cong gập người xuống.
Cố Tiện đứng bên cạnh ngẩn người nhìn chén trà trong tay mình, nắp chén đã không cánh mà bay.
Hắn ta quay sang nhìn Tiêu Dạ Minh bên cạnh.
[Tiêu huynh, huynh không thể báo trước một tiếng sao?]
Lục Chiêu Nhược thong thả xoay người, hành lễ với Tiêu Dạ Minh: "Phiền Tiêu thống lĩnh áp giải bọn họ đến châu nha, thiếp thân đã chuẩn bị sẵn đơn cáo trạng."
Trương thị nghe nàng nói muốn áp giải đứa con mà mình coi như mạng sống lên công đường, còn “đã chuẩn bị sẵn đơn cáo trạng”, lập tức vùng lên như con hổ điên, gào thét: "Ngươi nói cái gì? Ngươi dám kiện con ta?"
Lục Chiêu Nhược bình thản đáp: "Ta không chỉ kiện Thẩm Dung Chi, Lâm Ánh Ngư, mà còn kiện cả hai vị."
Trương thị tức đến mức toàn thân run rẩy: "Ngươi kiện ta cái gì? Ta còn muốn kiện ngươi tội bất hiếu, dám chống đối trưởng bối đấy!"
Lục Chiêu Nhược khẽ mỉm cười: "Vậy thì vừa khéo, chúng ta cùng đến châu nha xem rốt cuộc là bà thắng, hay ta thắng."
