Ta Thủ Tiết 30 Năm, Ngươi Ở Bên Ngoài Có Một Đàn Con Cháu? - Chương 110
Cập nhật lúc: 21/04/2026 10:02
Vẻ cầu xin trong mắt Trương thị lập tức biến mất, chỉ còn lại oán hận như tẩm độc, bà ta gào lên c.h.ử.i rủa, nước bọt văng tung tóe: "Lục Chiêu Nhược! Ngươi sẽ c.h.ế.t không t.ử tế! Con tiện nhân trời đ.á.n.h! Hại cha chồng, hại mẹ chồng, ép phu quân bị lưu đày, sớm muộn gì tim gan ngươi cũng mục ruỗng, toàn thân mưng mủ mà c.h.ế.t ngoài đường!
Ngươi tưởng ngươi thắng rồi sao? Ta nói cho ngươi biết! Con tiện phụ bất hiếu bất nghĩa, hại cả nhà chồng như ngươi, thiên hạ ai ai cũng phỉ nhổ! Mộ tổ Lục gia ngươi sớm muộn cũng bị đào sạch…"
Bà ta càng c.h.ử.i càng thô tục, gân xanh trên cổ nổi lên, như muốn trút hết những lời dơ bẩn nhất lên người Lục Chiêu Nhược.
Đến cả lông mày, Lục Chiêu Nhược cũng không buồn cử động.
Nàng chỉ khẽ hạ mi, thong thả vuốt phẳng lại vạt váy vừa bị bà ta kéo xộc xệch.
Sau đó, nàng chậm rãi bước lên một bước, tao nhã cúi người, ghé sát tai Trương thị, hạ giọng chỉ đủ để hai người nghe thấy, khẽ cười: "Trương Thúy Nga, quên nói cho bà biết, món nợ c.ờ b.ạ.c mà con gái Thẩm Lệnh Nghi của bà vướng phải là do ta sắp đặt, cánh tay của nàng ta cũng là ta sai người c.h.ặ.t."
Trương thị nghe xong, hận không thể nhào lên xé xác Lục Chiêu Nhược ra, may mà nha dịch kịp thời tiến lên giữ c.h.ặ.t bà ta.
"Con tiện nhân này! Hóa ra là ngươi hại Nghi Nhi của ta! Ngươi sẽ không được c.h.ế.t t.ử tế! Ngươi tưởng rời khỏi Thẩm gia là sẽ được sống tốt sao? Ngươi thử về Lục gia xem! Xem mẫu thân ngươi có cho ngươi một miếng ăn không?
Ngươi tưởng mẫu thân ngươi là thứ tốt đẹp gì chắc? Chính bà ta nói với Nghi Nhi rằng: “Con gái gả đi như bát nước đổ đi! Lục Chiêu Nhược đã bước vào cửa Thẩm gia, thì c.h.ế.t cũng là ma Thẩm gia! Đừng hòng vác cái thân bị bỏ về làm bẩn đất Lục gia!”
Ta chống mắt lên xem con tiện phụ không nơi nương tựa như ngươi còn ngang ngược được bao lâu! Ta xuống âm phủ cũng mở mắt nhìn xem ngươi sẽ c.h.ế.t thế nào!"
Lục Bá Hoành siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hắn không ngờ mẫu thân lại nói ra những lời vô tình vô nghĩa như vậy!
Lục Chiêu Nhược không lùi mà tiến, mỉm cười nhìn bà ta, ánh mắt trong sáng như gương, giọng nói thậm chí còn rất ôn hòa: "Sao lại không có kết cục tốt chứ? Chẳng phải ta vẫn còn hai cửa tiệm sao? Không chỉ có một trăm lượng của hồi môn ban đầu của ta, mà còn cả một trăm lượng tiền riêng bà giấu dưới đáy rương, à còn nữa, hơn nửa năm nay ta đã âm thầm rút ra từ cửa tiệm hai trăm lượng…
Giờ đây, tất cả tiền đều ở chỗ ta rồi."
Nàng đứng thẳng dậy, khóe môi nở một nụ cười lạnh lẽo mà rực rỡ: "Bà cứ yên tâm đi. Ta sẽ sống rất tốt."
Trương thị lập tức c.h.ế.t sững trong tay nha dịch, không còn phát ra nổi một âm thanh nào.
Thẩm Thanh Thư bị nha dịch xô đẩy ra ngoài, đột nhiên dừng bước, quay đầu lại, ánh mắt như đóng đinh lên người Lục Chiêu Nhược.
Kết cục cả nhà sụp đổ, cơ nghiệp tan tành này của Thẩm gia lại bắt nguồn từ chính tờ hôn ước năm xưa ông ta đích thân đến cầu!
Trước kia, ông ta chỉ nghĩ nàng hiền hậu nhút nhát, dù chịu tủi cực đến đâu cũng chỉ biết đóng cửa mà khóc, là kẻ mềm yếu nuốt nước mắt vào trong.
Nào ngờ, dưới lớp vỏ ngoan ngoãn dịu dàng ấy lại ẩn giấu một trái tim tàn nhẫn quyết đoán cùng từng bước tính toán kín kẽ đến vậy!
Hối hận…
Thật sự là hối hận không kịp!
Ông ta hận không thể lập tức quay về mười ba năm trước, túm lấy chính mình mà tát vài cái thật mạnh để tỉnh ra!
Chính ông ta đã dẫn sói vào nhà, chính ông ta hại cả gia môn, làm nhục tổ tiên!
Ông ta lại nhìn về phía đứa con trai mình yêu thương nhất.
Nỗi hối hận và áy náy vô tận trong chớp mắt nhấn chìm tâm trí ông ta.
Không…
Ông ta tuyệt đối không thể để Dung Chi gánh chịu tội danh này!
Ý niệm ấy vừa dấy lên, trong mắt ông ta chợt lóe lên một tia quyết tuyệt muốn đ.á.n.h cược tất cả.
Ông ta nhìn về phía giới thạch phường trong sân, trên đó khắc dòng chữ “bổng lộc của ngươi là mồ hôi xương m.á.u của dân”, nghĩ đến kết cục của Thẩm gia.
Đột nhiên, ông ta bùng phát một sức lực dữ dội, thoát khỏi sự khống chế của sai dịch, lao đầu vào bệ đá của giới thạch phường.
Máu tươi văng ra, nhuộm đỏ nền đá xanh khắc chữ.
Thẩm Thanh Thư ngã trong vũng m.á.u, dùng chút sức lực cuối cùng nhìn về phía tri châu đứng trên công đường, thoi thóp đứt quãng: "Đại nhân, mọi tội lỗi đều do mình lão phu gánh chịu… xin đại nhân… xử nhẹ cho khuyển t.ử…"
Nói xong, ông ta cố gắng nghiêng đầu, nhìn về phía Thẩm Dung Chi, khó khăn nở một nụ cười, rồi đầu lệch hẳn sang một bên, tắt thở.
Trương thị gào lên t.h.ả.m thiết: "Quan nhân!"
Hai mắt bà ta trợn ngược lên, ngất lịm trong tay sai dịch.
Thẩm Dung Chi ngơ ngác nhìn cảnh phụ thân đầu vỡ m.á.u chảy, nằm bất động trong vũng m.á.u.
Chiếc mặt nạ ôn nhu như ngọc trên mặt hắn ta vỡ vụn trong nháy mắt, sắc mặt trắng bệch lạnh lẽo.
Hắn ta không hét lên, cũng không gào khóc, đôi môi mím c.h.ặ.t khẽ run rẩy, hai hàng lệ lặng lẽ trượt xuống sườn mặt tuấn tú.
Không phải vì đau đớn, mà là vì phụ thân lại chọn dùng cách quyết liệt và nhục nhã như vậy, ép buộc đặt lên vai hắn ta gánh nặng “cầu tình vì con”, điều này khiến hắn ta nghẹt thở hơn bất kỳ lời trách mắng nào.
Hắn ta không thấy cảm động, chỉ thấy phong thái mất sạch, bản thân cứ vậy bị dồn đến tuyệt lộ, một nỗi nhục nhã thấm vào tận xương tủy.
Lâm Ánh Ngư cũng bị cảnh tượng đột ngột này dọa cho tái mặt, ôm lấy bụng mình theo bản năng.
Ngay sau đó, nàng ta lạnh lùng nhìn cảnh hỗn loạn và m.á.u me trước mắt, lùi vội sang một bên, sợ m.á.u b.ắ.n bẩn váy áo mình.
Nàng ta theo Thẩm Dung Chi vượt ngàn dặm khơi trở về, vốn tưởng sẽ bước vào chốn phú quý xa xỉ, có thể an nhàn hưởng thụ vinh hoa.
Không ngờ lại phải đối diện cảnh nhà tan cửa nát, người c.h.ế.t m.á.u đổ ngay công đường thế này!
Đúng là xui xẻo.
Cái Thẩm gia này, từ già đến trẻ đều không có một ai ra hồn, toàn là loại chẳng được trò trống gì, chỉ giỏi làm hỏng việc, liên lụy đến nàng ta.
