Ta Thủ Tiết 30 Năm, Ngươi Ở Bên Ngoài Có Một Đàn Con Cháu? - Chương 20
Cập nhật lúc: 10/04/2026 10:04
Lục Chiêu Nhược ôn tồn giải thích: “Hiện giờ tuy là con đứng ra quản lý cửa tiệm, nhưng từng quyển sổ sách đều phải qua tay cô phụ xem xét, dù thiếu một đồng tiền cũng sẽ bị tra xét đến cùng. Ba bộ áo đông lần này là con dùng chút tình nghĩa đổi từ hai vị chưởng quầy, nhờ họ giúp lo liệu. Nếu một lần lấy đi chín bộ, e rằng sẽ bị quy tội giám thủ tự đạo*.”
*giám thủ tự đạo: tự lấy trộm/ biển thủ đồ mình quản lý
Sắc mặt Đồ thị lập tức sa sầm: “Cái gì mà giám thủ tự đạo? Chẳng phải ăn mặc sinh hoạt của hai lão nhân gia đó đều do con kiếm ra sao? Lấy vài bộ y phục thì đã làm sao?”
Nói rồi bà ta bỗng nheo mắt, trách móc: “Hay là con bày cái dáng vẻ thanh cao đọc sách ở Thẩm gia, không hầu hạ cha mẹ chồng t.ử tế?”
Đồ thị nghiêm mặt dạy bảo: “Đã làm dâu nhà người ta, thì phải biết giữ trọn bổn phận! Sáng tối thỉnh an, hầu trà dâng cơm, nửa đêm còn phải chuẩn bị nước ấm hầu ngủ, đó mới là bổn phận của người làm dâu! Cha mẹ chồng chính là trời, bảo đi hướng đông thì không được đi hướng tây, đó mới là đạo hạnh làm vợ!
Đừng có dựa vào việc ở nhà mẹ đẻ biết đọc vài con chữ mà làm bộ làm tịch trước mặt cha mẹ chồng! Nữ t.ử vô tài mới là đức, mấy thứ thi thư b.út mực của con, ở nhà chồng chẳng đáng một đồng!”
Lục Bá Hoành hơi giận: “Mẹ, tiểu muội tri thư đạt lễ từ nhỏ, “Nữ giới”, “Liệt nữ truyện” có thứ nào muội ấy không thuộc làu? Dù là hiếu thuận, cũng phải có chừng mực, người dạy như vậy, chẳng phải là bắt muội ấy đến Thẩm gia làm nha hoàn sai vặt sao?”
Đồ thị nện chiếc kẹp gắp than xuống khoảng đất trống cạnh bếp than: “Con thì biết cái gì!”
Tia lửa b.ắ.n lên váy vải thô, bà ta cũng mặc kệ: “Nếu nó thật sự hầu hạ cha mẹ chồng t.ử tế, sao ba năm qua không mang nổi một đồng tiền về?”
Bà ta khuấy mạnh chiếc kẹp gắp than trong bếp lò, nói: “Đến mấy bộ áo mùa đông cũng không xoay sở nổi, chắc chắn là ngày thường bày ra cái dáng vẻ tiểu thư thanh cao, khiến cha mẹ chồng chướng mắt!”
Lục Chiêu Nhược nhìn ngọn lửa trong bếp than, khóe môi thoáng hiện một nụ cười chua xót: “Mẹ lúc nào cũng nghĩ con hầu hạ cha mẹ chồng chưa đủ tận tâm, lại chưa từng nghĩ, có phải con đã làm hết sức, mà họ vẫn khắt khe, cay nghiệt với con hay không.
Con luôn ghi nhớ lời mẹ dạy, không chỉ sáng tối thỉnh an, hầu trà dâng cơm, nửa đêm chuẩn bị nước ấm hầu ngủ, mà mỗi ngày còn phải nấu nướng, giặt giũ, chẻ củi gánh nước, quét dọn sân vườn. Những việc nặng nhọc đó, con đều tự tay làm hết, còn đám nha hoàn ma ma thì nhàn rỗi ngồi ở hành lang c.ắ.n hạt dưa cả ngày.
Con nhớ lời mẹ nói coi cha mẹ chồng là trời là biển, cho nên những ngày rét cắt da cắt thịt, quỳ trên tấm đệm bị người ta cố ý tạt nước cho đóng băng, hai đầu gối tím bầm, cũng không dám nhúc nhích nửa phần; những ngày hè oi bức, quỳ trên nền đá nóng chép kinh, lưng bỏng tróc da, cũng không dám lau lấy một giọt mồ hôi.
Ngày thường chỉ c.ầ.n s.ai sót một chút, bị cô mẫu tát ù tai chảy m.á.u, con cũng không dám cãi lại một lời.”
Khi nàng ngẩng mặt lên, đáy mắt vẫn lặng như nước: “Cô mẫu thường nói nữ nhi Lục gia còn không bằng một nha hoàn…”
Bếp than “lách tách” b.ắ.n lên một tia lửa, chiếu sáng giọt nước mắt chưa kịp rơi trên hàng mi nàng: “Con, con cũng chỉ là lại âm thầm đọc thuộc một lần “Nữ tắc” mà thôi.”
Nghe đến đây, mắt Lục Bá Hoành đã đỏ lên, hai nắm tay siết c.h.ặ.t.
Ngay cả Lục phụ ngày thường như cái xác không hồn, cũng đã rơi hai hàng lệ.
Kiếp trước, đến khi c.h.ế.t nàng mới nhìn rõ đằng sau bộ mặt cay nghiệt của người Thẩm gia còn ẩn giấu bí mật độc ác hơn.
Kiếp này, nàng không muốn làm kẻ nuốt nước mắt vào trong nữa.
Nàng có huynh trưởng vì nàng mà đỏ mắt, có phụ thân vì nàng mà rơi lệ, vậy thì những uất ức chất chứa này, hà tất phải một mình nhịn xuống?
Người vốn luôn bình thản như nước hồ thu, tĩnh lặng như giếng cổ, giờ đây hai vai run lên, cổ họng nghẹn lại, cuối cùng một tiếng khóc nức nở vỡ òa ra.
“Con sống không tốt…”
“Con sống không hề tốt…”
“Con khổ… khổ đến không chịu nổi nữa rồi…”
Mỗi chữ bật ra như rướm m.á.u, mang theo tất cả tủi nhục và chua xót của những năm tháng qua.
Lục Bá Hoành đứng bật dậy, giọng đã khàn đặc: “Con biết tiểu muội ở Thẩm gia sống không tốt, vẫn luôn muốn giúp đỡ, nào ngờ hai lão nhân gia đó lại đối xử với muội ác độc đến vậy, đi! Bây giờ huynh trưởng đưa muội đi đòi công đạo, rồi lên huyện nha nộp đơn xin hòa ly.”
Lục phụ lau nước mắt, nói: “A Ninh, con chịu khổ rồi.”
“Đòi công đạo cái gì ?”
“Đơn xin hòa ly cái gì?”
“Các con đang làm loạn cái gì vậy?”
Đồ thị giận dữ gào lên.
Bà ta nhìn Lục Chiêu Nhược, trong mắt lộ ra chút thương hại hiếm hoi, hạ giọng nói: “Đã gả vào Thẩm gia rồi, thì có khổ mấy cũng phải chịu. Số phận nữ t.ử vốn cực khổ, không thể oán trách ai. Hai lão nhân gia Thẩm gia tuy không ra gì, nhưng rồi cũng không thoát nổi tay Diêm Vương… Đợi họ c.h.ế.t rồi, sản nghiệp Thẩm gia chẳng phải đều là của con sao?”
Bà ta lại ra vẻ vì nàng mà tính toán: “Nữ t.ử bị hưu, sau này khác nào chuột chạy ngoài đường, đừng nói đến chuyện tái giá, muốn sống thôi cũng khó. Chẳng lẽ con muốn rơi vào cảnh cùng đường phải vào chốn kỹ viện kiếm sống hay sao?”
Hai mắt Lục Bá Hoành đỏ ngầu, quát lớn: “Ý của mẹ là để tiểu muội tiếp tục chịu giày vò ở Thẩm gia sao?”
Đồ thị bị tiếng quát làm giật mình, một lúc lâu sau mới lắp bắp nói tiếp: “Thì, thì còn biết làm sao? Từ xưa nử t.ử xuất giá phải theo chồng, hầu hạ cha mẹ chồng…”
Bà ta nhìn Lục Chiêu Nhược, thấy y phục nàng mặc đơn sơ, thân thể gầy gò, giọng cũng mềm đi: “Con về rồi thì phải cẩn trọng hơn, càng phải siêng năng thỉnh an sớm tối, gặp cha mẹ chồng phải cười ngọt hơn, đừng lúc nào cũng giữ khư khư cái vẻ thanh cao của người đọc sách. Họ tát má trái, con đưa luôn má phải ra…”
Bà ta thở dài: “Còn hơn là, còn hơn là hòa ly. Đến lúc đó nước bọt của hàng xóm gom lại cũng đủ dìm c.h.ế.t con, một mình con sống sao nổi?”
