Ta Thủ Tiết 30 Năm, Ngươi Ở Bên Ngoài Có Một Đàn Con Cháu? - Chương 34
Cập nhật lúc: 10/04/2026 10:07
Tên môi giới chẳng hề sợ hãi, lớn tiếng nói: “Tiểu nhân không nói dối! Mỗi lần bọn họ tới đều bảo là chủ nhà ban thưởng, nhưng nhà nào lại ban nhiều đồ quý như vậy cho hạ nhân? Tiểu nhân tham tiền, nhưng cũng sợ rước họa vào thân, nên đặc biệt ghi chép lại, bọn họ còn điểm chỉ nữa!”
Nói rồi, hắn ta lấy từ trong n.g.ự.c ra một quyển sổ nhăn nhúm, run rẩy dâng lên.
Lục Bá Hoành giật lấy, lật xem vài trang, cười lạnh: “Trong này ghi rõ ràng ngày nào tháng nào, Hạnh Nhi nhà họ Thẩm bán một cây trâm đồng mạ bạc; ngày nào tháng nào, ma ma nấu bếp bán mười cân than bạc, giá cả cũng ghi rành rành. Lại còn có dấu điểm chỉ!”
Hắn đóng sổ lại, ý tứ nhìn Thẩm Thanh Thư: “Thẩm gia chủ, ông nói xem đây là vu khống sao?”
Cả nhà ma ma nấu bếp lập tức hoảng loạn, mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Đào Nhi gan nhỏ nhất, ngã phịch xuống đất, ôm mặt nức nở: “Làm, làm sao bây giờ…”
Lục Chiêu Nhược lạnh lùng quét mắt qua bọn họ, thản nhiên nói: “Giờ đây tang chứng vật chứng đều đủ, chi bằng giao cho quan phủ xử lý.”
Ma ma nấu bếp nghe vậy liền gào lên, kéo vạt váy Trương thị: “Lão phu nhân cứu cả nhà lão nô với…”
Sắc mặt Trương thị lập tức thay đổi, thầm c.h.ử.i mụ già ngu xuẩn này lại lôi mình vào, chẳng phải càng khiến người khác nghi ngờ sao?
Bà ta đá văng ma ma nấu bếp ra, quát lớn: “Đồ không biết sống c.h.ế.t! Ngày thường ta đối đãi với các ngươi không bạc, vậy mà các ngươi lại dám làm chuyện trộm cắp phản chủ!”
Nói xong, chính bà ta cũng hoảng, ánh mắt đảo loạn, lén liếc về phía Thẩm Thanh Thư.
Thẩm Thanh Thư trừng bà ta một cái, rồi quay sang Lục Bá Hoành, chắp tay nói: “Lần này hiền chất giúp Thẩm gia dẹp nội tặc, thật lòng cảm tạ. Chỉ là theo luật, gia nô phạm tội trộm cắp, chủ nhà có quyền tự xử lý, mong hiền chất nể tình.”
Lục Bá Hoành nghiêm mặt: “Thẩm thế bá, xin nghe vãn bối nói, vụ việc này có ba điểm đáng nghi.
Thứ nhất, trong tang vật, các loại trang sức đều là đồ muội phu tặng, một đám tỳ nữ lại dám trộm những thứ này. Thứ hai, rượu ngon, than bạc, gạo trắng đều không phải thứ mà nô bộc bình thường dám lấy đi bán. Thứ ba, Thẩm gia làm nghề buôn bán nhiều đời, coi trọng sổ sách, mỗi tháng đều kiểm kê kho hàng, sao có thể mất từng ấy vật quý mà không ai hay biết?”
Hắn dừng lại, giọng trầm xuống: “Vì vậy không thể không nghi rằng có gia chủ nhúng tay trong chuyện này.”
Mặt Thẩm Thanh Thư xanh như tàu lá.
Mắt Trương thị đảo khắp nơi, chiếc khăn trong tay bị bà ta xoắn c.h.ặ.t đến vặn vẹo.
Lục Bá Hoành đột nhiên cao giọng: “Trong Thẩm gia này, ai là chủ sự?”
Trương thị vừa nghe đã vội vàng nói: “Chuyện nội trợ đều giao hết cho muội muội của ngài quản lý, lão thân ngày ngày ở tiểu Phật đường tụng kinh lễ Phật, những việc tạp vụ này…”
Nói đến đây, bà ta bỗng cao giọng: “Ngược lại, muội muội ngài thân là chủ mẫu, trong nhà mất từng ấy đồ quý mà không hề hay biết, như vậy chẳng phải càng đáng nghi sao?”
Lục Chiêu Nhược quỳ dưới đất, nước mắt vẫn rơi lã chã: “Thiếp tuy mang danh chủ mẫu, nhưng thực ra, thực ra đến chìa khóa nội viện cũng chưa từng chạm qua, chỉ lo liệu chút việc vặt vãnh mà thôi…”
Giọng nàng dần nhỏ lại: “Thật ra thiếp sớm đã phát hiện mất đồ…”
Nói đến đây, nàng liếc trộm Trương thị, run rẩy: “Nhưng cô mẫu luôn nói, họ là gia nô ba đời, hiểu hai chữ “trung nghĩa” hơn một tân phụ như thiếp, cô mẫu lại đối đãi khoan hậu với bọn họ, thiếp làm dâu sao dám làm mất mặt cô mẫu, nên đành nhẫn nhịn. Ngay cả sổ sách phòng kho cũng không cho thiếp xem, mà người giữ sổ…”
Nàng đột nhiên im bặt, mãi sau mới lí nhí: “Là người bên nhà mẹ đẻ của cô mẫu, cô mẫu nói còn đáng tin hơn cả một người ngoài như thiếp.”
Lời này vừa dứt, ý tứ đã quá rõ ràng.
Lục Bá Hoành thật sự nổi giận, quát lớn: “Thẩm gia được lắm, chủ mẫu lại chưa từng cầm chìa khóa, không được quản kho, người giữ sổ lại là người bên ngoại của lão phu nhân. Rõ ràng muội muội ta ở Thẩm gia chịu không ít tủi cực!”
Sắc mặt Trương thị trắng bệch.
Trước kia bà ta rất coi thường Lục Bá Hoành, giờ người ta đã là Giải nguyên, lại làm tuần kiểm.
Lý phó tuần kiểm xoa cằm, nói: “Nói vậy thì, Lục nương t.ử ở Thẩm gia mang danh chủ mẫu, nhưng không có chìa khóa, cũng không được tra sổ?”
Hắn ta vuốt râu, ẩn ý: “Vậy vị gia chủ giám thủ tự đạo kia…”
Ngón tay vốn chỉ về phía Trương thị, cuối cùng lại dừng trước mặt Thẩm Thanh Thư đang tái mặt: “Chẳng lẽ là Thẩm gia chủ ngài đích thân sai khiến?”
Gân xanh trên trán Thẩm Thanh Thư nổi lên, quát lớn: “Hoang đường!”
Trương thị cúi đầu, không dám hó hé gì.
Tên nha nhân bỗng bò lên trước hai bước, gào to: “Trời ơi! Ta thu mua hàng đều trả giá gấp ba giá thị trường! Nghĩ rằng đồ từ Thẩm gia tuồn ra tất là đồ tốt, nào ngờ lại là đồ ăn trộm! Hại ta khổ quá mà!”
Hạnh Nhi ngồi bệt dưới đất, mồ hôi lạnh túa ra như mưa.
Nàng ta đã âm thầm giấu phần tiền chênh ấy đi.
Lần này thật sự xong rồi!
“Gấp ba giá thị trường?”
Nghe đến đó, Trương thị x.é to.ạc chiếc khăn trong tay.
Chỉ riêng bốn món trang sức kia, giá gốc đã là hai lượng bạc, bán cho người môi giới khác cùng lắm cũng chỉ được ba xâu tiền.
Nhưng nếu trả gấp ba giá thị trường thì phải là bốn lượng bạc!
Nhưng đám tiện tỳ này lại chỉ nộp cho bà ta tiền theo giá gốc!
Tay bà ta siết c.h.ặ.t mép ghế, ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm ma ma nấu bếp đang quỳ dưới chân
Một lũ nô tài lòng dạ đen tối! Ăn cơm của chủ mà còn dám giở trò, đã ngu xuẩn đến mức lôi bà ta vào ngay lúc này, còn gan to tày trời giấu tiền riêng!
Một đám ch.ó c.h.ế.t!
Trước nay bà ta coi bọn họ như tâm phúc, vậy mà bọn họ dám đ.â.m sau lưng bà ta!
Trong lòng Trương thị đã rõ, không thể giữ đám nô tài này lại nữa.
Nhưng ma ma nấu bếp vẫn chưa chịu thôi, ôm c.h.ặ.t vạt váy bà ta, gào khóc: “Lão phu nhân! Người nhất định phải làm chủ cho lão nô!”
Trương thị giận dữ ném mạnh chén trà vào mặt ma ma nấu bếp, mảnh sứ vỡ rạch một đường m.á.u trên má bà ta: “Đồ nô tài ăn cháo đá bát!”
Cả chính đường chấn động, ai nấy đều giật mình kinh hãi.
Hạnh Nhi run b.ắ.n, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán.
Ma ma nấu bếp ôm nửa mặt đang rỉ m.á.u, không dám hé răng nói thêm một lời.
Trương thị lập tức quay sang Lục Chiêu Nhược, giả vờ đau lòng: “Con à… đều tại cô mẫu hồ đồ, bị lũ tiện nô này che mắt, khiến con phải chịu khổ rồi…”
Lục Chiêu Nhược cúi đầu, khóe môi thoáng nở một nụ cười nhạt.
Chỉ cần đụng đến lợi ích của bà ta, là bà ta trở mặt nhanh như vậy.
