Ta Thủ Tiết 30 Năm, Ngươi Ở Bên Ngoài Có Một Đàn Con Cháu? - Chương 7
Cập nhật lúc: 10/04/2026 10:02
Trương thị không kìm được nữa, nóng ruột đến phát điên.
Thẩm Lệnh Nghi vừa định la lối thì bị Thẩm Thanh Thư quát khẽ một tiếng: “Im miệng!”
Ngay sau đó, trên mặt ông ta lại nở nụ cười hiền hòa như thường ngày, giọng nói dịu ngay xuống: “Chiêu Nhược à, ôi, trong lòng ta đều hiểu, ba năm nay trong ngoài nhà cửa đều do một tay con lo liệu, con vừa hiền thục lại hiếu thuận, thật sự cực khổ cho con rồi. Còn Dung Chi ba năm chưa về, quả thật là không ra gì nhưng cũng đâu đến mức phải làm lớn chuyện đến mức lên huyện nha xin hoà ly?”
Trong lòng Dung Chi có con mà! Lần này nó ra khơi buôn bán, suy cho cùng chẳng phải là muốn cho con những ngày tháng tốt đẹp sao? Đợi nó đầy túi trở về, ta nhất định sẽ bắt nó quỳ xuống trước mặt mọi người, dập đầu tạ lỗi với con, cảm tạ con vì những năm tháng vất vả này.”
Nói đến đây, ông ta lại bày ra dáng vẻ nhân từ bác ái: “Hơn nữa, tình nghĩa thanh mai trúc mã của các con, đâu phải nói dứt là dứt được? Đây là lương duyên trời định, đợi Dung Chi trở về, hai con cầm sắt hòa hợp, cùng nhau sống đến đầu bạc răng long.”
Trong lòng Lục Chiêu Nhược thầm cười lạnh.
Nếu không phải ba mươi năm sau, Thẩm Dung Chi dẫn theo ngoại thất và một đàn con cháu trở về nằm không hưởng lạc, còn ném nàng vào phòng củi để mặc nàng c.h.ế.t cóng, nàng thật sự đã tin những lời quỷ quái này.
Bắt hắn quỳ trước mọi người?
Cầm sắt hòa hợp, đầu bạc răng long?
Thật nực cười.
Hiện tại e là Thẩm Dung Chi cùng Lâm Ánh Ngư đã có đứa thứ hai rồi, nói không chừng họ còn đang sóng vai nơi bến cảng, cười nhạo kẻ ngu ngốc ở trong nhà.
Lục Chiêu Nhược ngẩng đầu lên: “Thẩm công, Thẩm Dung Chi bặt vô âm tín ba năm, e là đã cưới vợ khác ở bên ngoài. Ba năm qua, ta đối với Thẩm gia đã tận tình tận nghĩa, nay chỉ muốn xin hoà ly, lấy lại của hồi môn, mỗi người đi một ngả.”
Nhà mẹ đẻ nàng tuy thanh bần, nhưng phụ thân và huynh trưởng trong nhà yêu thương nàng như bảo vật, từ sớm đã tích góp cho nàng số của hồi môn trị giá một trăm lượng bạc.
Nếu chủ động xin hoà ly, nàng có thể mang đi toàn bộ của hồi môn.
Nếu bị hưu, thì một đồng nang cũng không mang đi được.
Nàng đến Thẩm gia ba năm, đã mở được hai cửa hàng, một tiệm vải, một tiệm may nhưng chung quy vẫn là cửa tiệm đứng tên người Thẩm gia, theo luật lệ, nữ t.ử hòa ly, bị hưu hay đoạn tình đoạn nghĩa, tài sản tạo dựng sau hôn nhân đều thuộc về nhà chồng, Lục Chiêu Nhược nàng không thể mang đi bất cứ thứ gì.
Thời đại này đối xử với nữ t.ử khắc nghiệt như vậy đấy.
Mà hai lão nhân gia đáng ghét của Thẩm gia không đồng ý cho nàng hoà ly là vì sợ nàng đi rồi, hai cửa tiệm sẽ không có ai quản, chỉ có thể bán đi, rồi miệng ăn núi lở.
Dù sao, Trương thị không biết chữ, Thẩm Thanh Thư buôn bán cũng tầm thường, lại còn mang bệnh.
Gia sản Thẩm gia, chẳng phải đều phải dựa vào nàng tích cóp sao?
Thẩm Thanh Thư đập mạnh tay vào tay vịn, quát lớn: “Sao nó dám? Nếu nó thật sự dám cưới người khác ở bên ngoài, Thẩm gia sẽ không nhận nó!”
Trương thị chột dạ, vội tiếp lời: “Đúng vậy, trong nhà đã có con, sao nó có thể cưới thêm người khác? Có lẽ chỉ là trên đường buôn bán gặp trở ngại, một thời gian nữa sẽ về…”
Lục Chiêu Nhược khẽ cười.
Đến lúc này rồi, hai người họ vẫn còn che giấu cho tên bạc tình kia.
Nàng siết c.h.ặ.t tờ đơn xin hòa ly trong tay, xoay người: “Ta đã quyết rồi, hôm nay nhất định phải đến huyện nha nộp đơn xin hoà ly.”
“Ngươi không hoà ly được!”
Phía sau, Trương thị đột nhiên quát lớn.
Con ngươi Lục Chiêu Nhược khẽ đảo, quay lại nhàn nhạt hỏi: “Trương thị, lời này của bà là sao?”
Trương thị ngẩng cằm: “Con trai ta đã gửi thư về! Đã có thư, thì không thể coi là bặt vô âm tín, dù ngươi có đến huyện nha, cũng không hoà ly được.”
[Quả nhiên là có thư!]
Lục Chiêu Nhược khẽ mỉm cười.
Kiếp trước nàng bị che mắt, không hề hay biết Thẩm Dung Chi từng liên lạc với song thân của hắn ta. Sau khi sống lại, nàng đã đoán được chắc chắn hắn ta cũng từng liên lạc với người trong nhà, nếu không, sao lại có thể đưa đứa con của hắn ta và ngoại thất về đây?
Chỉ là bức thư này, nàng nhất định phải đợi chính bọn họ tự nói ra.
Quả thật, Trương thị nói không sai, đã có thư thì không đủ điều kiện để nàng xin hoà ly.
Cho nên, Lục Chiêu Nhược mới không đến thẳng huyện nha ngay từ đầu, bởi vì không hoà ly được!
Dù nàng biết đứa bé gái kia là con của Thẩm Dung Chi với ngoại thất, cũng biết hắn ta cưới vợ sinh con ở hải ngoại, càng biết hắn ta là kẻ bạc tình bạc nghĩa.
Dù nàng hoàn toàn có thể đến nha môn tố cáo Thẩm Dung Chi cưới người khác, ruồng rẫy thê t.ử, càng có thể x.é to.ạc bộ mặt thật của họ ngay trước mặt hai lão nhân gia đáng ghét này.
Nhưng mà, theo luật pháp Đại Thuộc, quan phủ chỉ quản chuyện trong địa bàn của mình, người ở hải ngoại nằm ngoài tầm với, cho nên huyện nha cùng lắm chỉ lập án, chứ không thể ra khơi truy bắt.
Kể cả có đứa bé làm chứng, muốn nhỏ m.á.u nhận thân cũng phải bắt được Thẩm Dung Chi trước đã.
Mà Trương thị cùng Thẩm Thanh Thư nhất định sẽ lén lút báo tin, Thẩm Dung Chi ở hải ngoại chắc chắn sẽ chuẩn bị kỹ càng, thậm chí cả đời không trở về.
Nói cho cùng, người không về thì mọi thứ đều vô dụng.
Cho dù có thể huỷ hoại thanh danh của Thẩm gia, huỷ hoại thanh danh của hắn ta, thì cũng không trị được tội của hắn ta, người ta vẫn có thể con cháu đầy nhà ở hải ngoại xa xôi, còn nàng vẫn bị nhốt trong cái l.ồ.ng Thẩm gia này.
Kiếp trước, dù song thân lần lượt bệnh c.h.ế.t, Thẩm Dung Chi cũng không trở về, đủ thấy, lấy cha mẹ ra uy h.i.ế.p hắn ta cũng vô ích.
Vì vậy, điều nàng cần làm lúc này chính là dụ Thẩm Dung Chi quay về!
Từ hải ngoại về Đại Thuộc, đi một chuyến cũng mất hai tháng, muốn dụ hắn ta trở về, trước hết phải truyền tin, cả đi cả về cộng lại là bốn tháng. Trong bốn tháng này, nàng tạm thời vẫn phải ở lại Thẩm gia, nên cần phải tính toán chu toàn cho khoảng thời gian này.
