Ta Thủ Tiết 30 Năm, Ngươi Ở Bên Ngoài Có Một Đàn Con Cháu? - Chương 92
Cập nhật lúc: 18/04/2026 09:37
Lâm Ánh Ngư cũng không hề xấu hổ né tránh, trực tiếp tặng hắn ta một nụ cười ngọt đến phát ngấy.
[Đây chính là thứ Thẩm Dung Chi nuôi bên ngoài sao?]
Cố Tiện thấy thật mỉa mai, đúng là một ả ngoại thất không biết liêm sỉ, dáng vẻ phóng túng như vậy, e rằng đến cả kỹ nữ trong lầu xanh cũng phải tự thấy không bằng.
Thẩm Dung Chi quả thật “có mắt nhìn người”, bỏ mặc chính thê hiền thục thanh nhã trong nhà, lại ra ngoài sủng ái loại nữ t.ử lẳng lơ này.
Ánh mắt hắn ta lướt qua cái bụng đã nhô cao của Lâm Ánh Ngư, càng nghĩ càng thấy bất bình thay cho Lục Chiêu Nhược.
Những năm qua Lục nương t.ử sớm tối thăm hỏi, thay hắn ta tận hiếu trước cha mẹ, còn đôi uyên ương hoang dã này lại ân ái nơi khơi xa, thậm chí còn có con nối dõi tông đường.
Hắn ta nhìn y phục lụa là trên người Lâm Ánh Ngư.
Loại tơ lụa thượng hạng này e rằng đều là tiền mồ hôi nước mắt Lục nương t.ử vất vả kiếm được.
Đúng lúc ấy, Thẩm Dung Chi ngồi xuống bên cạnh Lâm Ánh Ngư, hai người nhìn nhau mỉm cười, ánh mắt âu yếm quấn quýt như có thể kéo thành tơ.
Một người xoa xoa bụng, một người bận rộn rót trà, quả đúng là một đôi bích nhân.
[Không được.]
Hắn ta không nhịn nổi nữa rồi, lửa giận đang bốc thẳng lên đỉnh đầu.
Chiếc quạt trong tay điên cuồng phe phẩy từng đợt gió mát, nhưng vẫn không thể dập tắt cơn tức trong lòng.
Hắn ta lén liếc sang Tiêu Dạ Minh.
Vị đại tướng quân kia vẫn như lão tăng nhập định, gương mặt trắng như bạch ngọc không gợn chút sóng, chỉ có đôi môi mỏng khẽ mím, nơi đuôi mắt bẩm sinh hơi cong kết thành lưỡi sương lạnh, khí tức toàn thân toát ra khiến người khác không dám đến gần.
Cố Tiện còn nhìn thấy, thỉnh thoảng ánh mắt Tiêu Dạ Minh lại rơi lên người Thẩm Dung Chi.
[Địch ý thật đáng sợ.]
Ánh mắt ấy như hận không thể lăng trì đối phương ngay lập tức!
Nhưng nghĩ đến vở kịch sắp mở màn, nỗi bực bội trong lòng Cố Tiện cũng tiêu tan phần nào, dù sao tiếp theo đây, chính hắn ta sẽ là người đ.á.n.h hồi trống mở màn.
Hắn ta giả vờ ngơ ngác, chắp tay với Thẩm Thanh Thư, cười hỏi: “Thẩm trượng, thứ cho tại hạ mắt kém, không biết vị nương t.ử này là…?”
Thẩm Thanh Thư vội cười đáp: “Cố đông gia chưa biết, đây là Lâm thị. Là cô nương nhà lành mà khuyển t.ử Dung Chi quen biết trong lần ra biển trước. Khi ở hải ngoại, Dung Chi chẳng may mắc trọng bệnh, nhờ Lâm nương t.ử tận tình chăm sóc, nêm nếm t.h.u.ố.c thang, mới hóa nguy thành an, có thể nói là ân nhân cứu mạng.”
Lâm Ánh Ngư nghe vậy, chỉ khẽ nhún chân, làm một lễ qua loa, rồi lập tức đứng thẳng lưng.
Nàng ta vốn khinh thường những lễ nghi vòng vo nơi hậu trạch.
Cố Tiện khẽ gõ quạt, ánh mắt nhìn cái bụng nhô cao của nàng ta, như vừa phát hiện điều gì mới lạ, liền hỏi tiếp: “Tại hạ thất lễ, nhưng nhìn dáng người của Lâm nương t.ử đây, chẳng lẽ là đã có hỷ?”
Lâm Ánh Ngư không đợi Thẩm Thanh Thư trả lời đã nhanh miệng nói trước: “Thưa Cố đông gia, dân phụ quả thật đã cùng phu quân ba quỳ chín lạy, thành lễ phu thê ở bến Ngư Liêu, đảo Quy Tự, trước Hải Thần đại gia. Nay trong bụng ta m.a.n.g t.h.a.i huyết mạch Thẩm gia, tính ra là đã sáu tháng rồi.”
Nói xong, nàng ta vuốt nhẹ cái bụng, nét đắc ý nơi chân mày khóe mắt gần như tràn cả ra ngoài.
Cố Tiện khép quạt lại, thần sắc cực kỳ kinh ngạc, ánh mắt lập tức chuyển sang Thẩm Dung Chi: “Chuyện này thật lạ, Thẩm hiền đệ chẳng phải đã có hiền thê trong nhà rồi sao? Vậy mà lại kết thêm một mối hôn phối ở hải ngoại? Như vậy là có vợ lại cưới sao?”
Thẩm Thanh Thư và Thẩm Dung Chi nghe xong, sắc mặt đại biến.
Thẩm Dung Chi vội vàng đứng dậy, tay áo lỡ làm đổ cả chén trà: “Cố huynh cẩn ngôn! Chẳng qua là ta cảm kích ân cứu mạng của Lâm thị, lại thêm cảnh trôi dạt lênh đênh trên biển, thế sự khó lường, mới có một đoạn duyên phận, chưa từng có lệnh cha mẹ, hay qua lời mai mối, nào dám gọi là hôn sự!”
Mặt Lâm Ánh Ngư biến sắc.
Cố Tiện nửa cười nửa không “ồ” một tiếng, âm cuối kéo dài như lưỡi d.a.o, chậm rãi lướt qua từng gương mặt trong sảnh: “Ra là vậy. Tại hạ thất lễ rồi, hóa ra chỉ là một ngoại thất không sính không lễ, không qua mai mối, dã hợp mà thành.”
Hai chữ “ngoại thất” được hắn ta nhẹ nhàng thốt ra lại nặng tựa nghìn cân.
Tiêu Dạ Minh vẫn luôn cúi mặt im lặng, gần như không ai nhận ra đầu ngón tay hắn đang khẽ cử động.
Chút huyết sắc đắc ý trên mặt Lâm Ánh Ngư đã biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại màu tái xám cứng đờ.
Trên gương mặt ôn nhã của Thẩm Dung Chi vẫn nở nụ cười, nhưng nụ cười ấy không chạm đến đáy mắt, bàn tay giấu trong tay áo vô thức siết c.h.ặ.t.
Khóe mắt Thẩm Thanh Thư giật nhẹ, tuy ông ta giận lời lẽ sắc bén của Cố Tiện, nhưng lại không thể không thừa nhận từng câu từng chữ đều đ.â.m trúng điểm yếu lễ pháp, khiến người ta không có cách nào phản bác.
Cố Tiện dường như không hề nhận ra, vẫn chậm rãi nói tiếp: “Ba năm Thẩm hiền đệ ra biển, Lục nương t.ử một mình phòng không gối chiếc, sớm tối thăm hỏi, phụng dưỡng song thân không có nửa điểm sơ suất. Chưa hết, còn có thể phân chia tâm lực chăm lo hai cửa hàng, quản lý sổ sác đâu ra đấy, gánh vác hơn nửa gia nghiệp Thẩm gia…”
Hắn ta hơi khựng lại, vừa như tiếc nuối lại như châm biếm: “Chỉ tiếc thay, hai cửa hàng đang làm ăn phát đạt, ngày kiếm đấu vàng, lại vì lấp cái hố mà vị tỷ tỷ ruột của hiền đệ gây ra, mà bị đem đi cấn nợ trắng trợn. Còn Lục nương t.ử thì sao? Không có nửa phần oán trách, vẫn âm thầm gánh vác, nhẫn nhịn chịu đựng. Đức hạnh “hiền thục” ấy, theo Cố mỗ thấy, ghi vào “Liệt nữ truyện” cũng không quá.”
Thẩm Thanh Thư vội tiếp lời, cố gắng cứu vãn: “Đều nhờ ngày thường Cố đông gia nâng đỡ, hiền tức mới có thể…”
Lời ông ta còn chưa dứt, đã bị cây quạt trong tay Cố Tiện nhẹ nhàng chặn lại.
