Ta Thương Thầm Thái Tử - Chương 1

Cập nhật lúc: 31/07/2026 07:00

Nhà ta là y d.ư.ợ.c thế gia, ba đời tổ tiên đều làm việc tại Thái Y viện. Đời này không có nhi t.ử, chỉ có ta và Thẩm Thành Vân là hai nữ nhi.

Hai chúng ta từ nhỏ đã học y lý. 

Thẩm Thành Vân là thân sinh nữ nhi của Đại phu nhân, từ nhỏ được nuông chiều lớn lên. 

Chạm da t.h.u.ố.c, nghiền t.h.u.ố.c sẽ làm hỏng đôi tay ngọc ngà mềm mại như mỡ đông của nàng.

 Nàng lại càng ghét mùi t.h.u.ố.c đông y khó ngửi bám vào chiếc váy lụa dài được ướp hương của mình, vì vậy luôn lười biếng. 

Phụ thân và Đại phu nhân rất yêu thương nàng, cho nên nhắm một mắt mở một mắt, mặc kệ nàng.

Ta thì khác. 

Ta không có chỗ dựa như vậy. 

Về việc mẫu thân ta là ai, trong phủ có nhiều lời đồn khác nhau. 

Có người nói là một nữ tỳ c.h.ế.t yểu nào đó trong phủ, có người nói là một ca kỹ ở nhạc phường bên ngoài. 

Điều duy nhất có thể chắc chắn là ta xuất thân hàn kém, không được sủng ái.

May mắn thay, ta thông minh sáng dạ.

 Dược lý ta xem một lần là nhớ, đơn t.h.u.ố.c ta chép hai lần là có thể ngộ ra được phương pháp mới. 

Có ích gì chứ? 

Mỗi lần nhìn thấy ta vất vả giã t.h.u.ố.c, Thẩm Thành Vân đều cười khẩy.

 Đối với nàng thì vô dụng, nhưng đối với ta thì có ích. 

Một thứ nữ như ta e rằng không thể gả cho công t.ử nhà quyền quý. 

Nếu Phụ thân gả ta cho một gã sai vặt nào đó, nếu ta thích thì thôi. 

Hắn mà là một tên vô lại rượu chè, đ.á.n.h đập thê t.ử, ít nhất ta có thể bỏ trốn đến giang hồ làm một lang trung, trên đời này có một góc bình yên để sống—đó chính là nguyện vọng của ta.

Nhưng không ngờ, ngay cả một nguyện vọng nhỏ nhoi như vậy cuối cùng cũng không thể thực hiện được.

Lúc đầu, ta chỉ thấy Phụ thân ngày đêm không ngủ trong thư phòng, cau mày không thôi.

 Ta không có nhiều tình cảm với ông, tình yêu của ông đều dành cho Thẩm Thành Vân, đương nhiên ta cũng chẳng có tình yêu gì để dành cho ông ấy. 

Nhưng ta lại hứng thú với y thuật, ta muốn biết căn bệnh nan y nào mà ông không giải quyết được, có lẽ... có lẽ ta có thể làm được.

Lúc đầu Phụ thân không muốn nói cho ta biết, nhưng sau đó ông mới nhớ ra quả thật ta từ nhỏ đã có thiên phú, vì vậy ông cho ta cải trang thành một y đồng theo ông vào cung.

Người mắc bệnh là Thái t.ử.

 Ông nói với ta bệnh của Thái t.ử là bệnh bẩm sinh, từ nhỏ đã mắc bệnh ho, nhiều năm qua đã uống vô số t.h.u.ố.c vẫn không khỏi.

Thái t.ử nằm trên giường. 

Khi nhìn thấy mặt hắn, tim ta đập thót một cái. Hắn thật đẹp, không hề có chút khí chất xa hoa phú quý, ngược lại hắn giống như một loài thực vật tĩnh lặng, giống như những vị t.h.u.ố.c mà ta ngày ngày bầu bạn, gầy gò, tuấn tú, tỏa ra một mùi hương thanh đạm.

Ta đội nón lá, tấm màn dài che khuất dung nhan, bước từng bước nhỏ lên phía trước, nhẹ nhàng lên tiếng.

Phụ thân trách ta vượt phận, nhưng Thái t.ử lại ôn hòa cười: "Không sao."

Hắn đưa cổ tay cho ta, dùng ánh mắt trong trẻo như nước nhìn ta.

 May mà tấm màn che khuất khuôn mặt ta, nếu không hắn nhất định sẽ nhìn thấy mặt ta đỏ bừng.

"Không phải bệnh yếu, mà là nhiệt độc,"

 ta nhỏ giọng nói

 "cho nên không nên bổ mà nên thanh nhiệt."

"Vô lý!"

 Phụ thân lớn tiếng nói, cho rằng ta mới ra nghề không tránh khỏi quá thiếu chừng mực, nói ra câu này trực tiếp tuyên bố rằng bấy nhiêu năm qua các vị lão nhân gia trong Thái Y viện đều chẩn đoán sai.

"Thẩm viện thủ, không sao đâu," 

Thái t.ử nhìn ta, khé mắt hắn trời sinh đã có một độ cong nên nhìn ai cũng như đang cười vậy

"ngươi có thể kê đơn t.h.u.ố.c không?"

"Ta có thể thử."

Ta về nhà lật sách t.h.u.ố.c cả một đêm, cân nhắc nhiều giờ, cuối cùng viết ra một đơn t.h.u.ố.c. 

Thuốc sau khi phối xong được đưa vào Đông cung, mỗi ngày đều sắc. Bảy ngày sau, bệnh ho nhiều năm của Thái t.ử cứ như vậy được chữa khỏi.

Thái t.ử hỏi Phụ thân ta: "Tiểu y đồng này là ai?"

"Xin Thái t.ử điện hạ thứ cho thần trước đây không nói rõ, trên tóc mai Phụ thân ta lấm tấm mồ hôi, thật ra là tiểu nữ..."

Tin tức Thái t.ử điện hạ muốn cưới nữ nhi của viện thủ Thái Y viện làm Thái t.ử phi nhanh ch.óng truyền khắp kinh thành.

 Ta đến hiệu t.h.u.ố.c lấy t.h.u.ố.c thì nghe được, tim đập thình thịch, vội vàng chạy về nhà.

Trong phủ đã rộn ràng không khí vui mừng, Đại phu nhân cười tươi rói cài một chiếc châm vàng lên đầu Thẩm Thành Vân.

 Trong kinh thành có nhiều khuê tú muốn gả cho Thái t.ử như vậy, mắc phải cả bệnh tương tư cũng không được, vẫn là Vân nhi nhà chúng ta có phúc.

Cảm giác không lành trong lòng đã trở thành sự thật. 

Ta đứng tại chỗ, gió mùa hè mang theo hơi ấm thổi qua ống tay áo ta, nhưng ta chỉ thấy như rơi vào hầm băng.

Thẩm Thành Vân quay đầu nhìn ta, nhíu mày: "Xem cái bộ dạng ngốc nghếch của nha đầu kia kìa, ngày vui như thế này đúng là xúi quẩy."

Ta há miệng, cổ họng rất khô. Ba chữ thốt ra như khoc ra m.á.u: "Là ta..."

"Cái gì?" Thẩm Thành Vân không nghe rõ.

"Là ta!" ta lớn tiếng.

Sắc mặt Thẩm Thành Vân lập tức thay đổi, sắc mặt Phụ thân và Đại phu nhân cũng thay đổi. 

Phụ thân đi tới giơ tay tát ta một cái thật mạnh, Đại phu nhân thì khó chịu vung khăn tay về phía những người hầu: "Các ngươi lui xuống trước đi."

Trong phòng chỉ còn lại bốn chúng ta. Phụ thân mặt mày xám xịt nhìn ta: "Ngươi muốn làm gì?"

"Ta không muốn làm gì cả,"

 ta ngẩng đầu nhìn Phụ thân, nhẹ nhàng mở miệng

"Phụ thân, nếu người thật sự không thẹn với lương tâm, thì hãy nhìn vào mắt con mà nói: Thái t.ử hỏi cưới nữ nhi của người, cùng với việc ai đã chữa khỏi bệnh ho cho hắn, không liên quan đến con sao?"

Phụ thân tránh ánh mắt ta, nhưng chỉ trong chốc lát.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Thương Thầm Thái Tử - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD