Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 109
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:48
Ân Yểu Yểu làm bộ muốn ném hắn đi cười híp mắt nói: "Tu Lệ đại nhân mau đi đi, nếu chậm Yểu Yểu bên này mà thành công sẽ không có ai nghe ngươi mách lẻo đâu."
Ngón tay nàng nắm lấy hắn lỏng ra, "Tin rằng Tu Lệ đại nhân bây giờ đi qua, ca ca chắc chắn sẽ không trách tội đại nhân và ta lén đến Quỷ Thành. Thậm chí tội danh mỗi lần suýt giúp ta hại hắn cũng sẽ được xóa bỏ."
Tu Lệ bám lấy tay áo nàng chui từng chút một vào túi tay áo: "Ta không đi nữa ma tôn c.h.ế.t rồi còn có người kế nhiệm đại nhân ta c.h.ế.t rồi thì là c.h.ế.t thật đấy."
Ân Yểu Yểu không để ý đến hắn.
Nàng thấy Huyền Tứ còn cách ngôi sao cuối cùng một bước liền chọn một góc tốt lặng lẽ chờ Huyền Tứ đi thêm một bước.
Lúc này, Huyền Tứ lại tung ra một chiêu sát thủ về phía vị tiên quân, thấy vị tiên quân toàn thân đầy m.á.u lảo đảo lùi lại, hắn liền đi thêm một bước về phía trước đứng trên ngôi sao thứ bảy trong tay lại ngưng tụ một chiêu sát thủ.
Ân Yểu Yểu thấy vậy, với tốc độ như sét đ.á.n.h không kịp bưng tai, nàng ném đá trúng vào chân vị tiên quân. Khi vị tiên quân ngã xuống nàng lập tức lấy Gương Luân Hồi ra đỡ lấy một chiêu sát thủ của Huyền Tứ!
Ngay sau đó, mặt gương vẫn còn xám xịt của Gương Luân Hồi đột nhiên sáng lên chiêu sát thủ của Huyền Tứ thông qua sự phản chiếu của tấm gương trực tiếp phản lại vào người hắn.
Huyền Tứ phun ra một ngụm m.á.u ngã xuống ngôi sao thứ bảy với vẻ mặt khó tin.
Trong chớp mắt, Thất Sát Bắc Đẩu trận trên mặt đất đột nhiên sáng lên, tất cả ánh sáng đều đổ dồn vào cơ thể Huyền Tứ trực tiếp làm cho cơ thể hắn nổ tung!
Khóe môi Ân Yểu Yểu nở nụ cười rộng hơn nàng cất Gương Luân Hồi vào trong tay áo. Nàng lùi lại một chút chuẩn bị quay lại xem Ân Nghiệt c.h.ế.t chưa thì đột nhiên lại thấy một luồng ánh sáng trắng lóe lên trước mắt! Ngay sau đó, vị tiên quân bày trận kia cũng nổ tung m.á.u thịt vương vãi khắp nơi.
Ân Yểu Yểu cau mày lùi lại một bước nhưng lại đột nhiên tựa vào một l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp. Người phía sau khẽ cười ngay cả l.ồ.ng n.g.ự.c cũng hơi rung giọng nói trầm thấp dễ nghe: "Rất bất ngờ?"
Lưng Ân Yểu Yểu cứng đờ. Nàng lập tức nở một nụ cười ngọt ngào trên mặt quay đầu lại: "Ca ca?"
Ân Nghiệt nghịch một viên hồn châu vỡ vụn trong tay nhỏ giọng hỏi nàng: "Ngạc nhiên không? Người c.h.ế.t không phải là bản tôn."
Tu Lệ thấy vậy chợt hiểu ra: "Ta đã nói tại sao chiều nay hắn lại tháo cằm vị tiên quân kia vì hắn mắng ngươi."
