Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 116
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:49
Nàng chuyển tầm mắt sang bên cạnh, thấy Minh Sức đang cáo từ, sau khi hành lễ với Ân Nghiệt thì dẫn thuộc hạ rời đi. Nàng truyền âm hỏi Tu Lệ: "Đúng rồi, Tu Lệ đại nhân, ca ca và Tả sứ vừa nãy nói gì vậy?"
Tu Lệ nói: "Ôi, tự nhiên ta quên mất, khi nào nhớ ra ta sẽ nói cho ngươi biết."
Ân Yểu Yểu "ừm" một tiếng.
Nàng lau mồ hôi trên trán hỏi Ân Nghiệt: "Ca ca, chúng ta không về ma cung sao?"
Ân Nghiệt không nói gì thi triển thuật dịch chuyển tức thời. Ngay sau đó, hai người cùng đến bên ngoài một thành phố nhỏ.
Ân Yểu Yểu nhìn tấm biển trên cổng thành đọc thành tiếng: "Vĩnh Dương Thành."
Nàng quay đầu nhìn Ân Nghiệt hỏi: "Ca ca, đây là Nhân giới sao?"
Ân Nghiệt "ừm" một tiếng rồi bước vào Vĩnh Dương Thành.
Ân Yểu Yểu cũng đi theo hắn vào thành. Nàng vừa đặt chân vào, bầu trời đêm vốn đang trăng sáng sao thưa bỗng nhiên trở nên mây mù dày đặc. Có một cơn mưa nhỏ lất phất rơi xuống, hơi lạnh.
Trên đường phố trong thành vắng lặng, chỉ có hai người Ân Yểu Yểu và Ân Nghiệt. Cửa ra vào và cửa sổ của các ngôi nhà hai bên đều đóng c.h.ặ.t đèn cũng tắt không biết có ai ở không.
Tu Lệ co lại trong tay áo Ân Yểu Yểu nói: "Ân Nghiệt đến Nhân giới làm gì?"
Ân Yểu Yểu nhẹ giọng: "Tu Lệ đại nhân đã muốn biết như vậy, sao không tự mình đi hỏi ca ca?"
Tu Lệ "khạc" một tiếng: "Ta mới không đi. Ngươi không có gan hỏi chẳng lẽ ta có sao?"
Ân Yểu Yểu đang định nói thêm nhưng đột nhiên cảm thấy Gương Luân Hồi trong tay áo đang nóng lên. Nàng suy tư sờ vào tấm gương nghĩ thầm: [Chẳng lẽ Gương Luân Hồi đang chỉ dẫn cái gì sao?]
Phải tìm một chỗ nào đó để dừng chân lấy tấm gương ra xem mới được. Nghĩ vậy, nàng lại lặng lẽ rời tay ra.
Vì bị dính mưa, một vài vết thương nhỏ trên người nàng bị nước thấm vào đau nhức. Thấy trên một quầy hàng bỏ hoang bên cạnh có một cây dù, nàng liền nhặt cây dù đó lên nhưng phát hiện cây dù bị rách một lỗ.
Nhưng nàng vẫn cầm dù chạy nhanh đến bên cạnh Ân Nghiệt giơ cao dù qua đầu hắn: "Ca ca."
Nói rồi, nàng lại quay phần dù bị rách về phía đầu mình giọng nói ngọt ngào: "Bây giờ trời đã tối, cơn mưa này hình như cũng càng lúc càng lớn hơn. Hay chúng ta tìm một nhà trọ nào đó nghỉ ngơi trước đi?"
Ân Nghiệt hơi nghiêng đầu nhìn nàng, thấy những giọt mưa rơi xuống người nàng qua lỗ rách trên dù khóe mắt khẽ nhếch lên.
Ngón tay hắn khẽ nhấc lên thi triển một pháp thuật, những hạt mưa xung quanh như có ý thức trực tiếp không rơi xuống người họ nữa.
