Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 121
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:51
Giọng Ân Yểu Yểu có chút vô tội: "Đại nhân, mặc dù Yểu Yểu không quay về Ma tộc nhưng ca ca nhất định sẽ quay về. Hay Yểu Yểu giao ngươi cho ca ca để ca ca thay Yểu Yểu đưa ngươi về?"
Tu Lệ nghe vậy lập tức im bặt co rúm lại trong tay áo nàng.
Ân Yểu Yểu nhếch môi không nói gì nữa.
Nàng đi thêm vài ngã tư về phía nam, từ xa đã thấy một ngôi nhà treo đèn l.ồ.ng đỏ. Những ngôi nhà khác không có đèn l.ồ.ng đỏ nên nàng bước về phía ngôi nhà treo đèn l.ồ.ng đó.
Vừa đến trước cửa nhà, nàng lại thấy một bóng lưng. Người đó dáng người cao ráo vạt áo đỏ bay phấp phới trong gió.
Tu Lệ thấy vậy lên tiếng: "Người đó hình như là Ân Nghiệt?"
Ân Yểu Yểu lập tức dừng lại quay người rón rén quay về. Vừa bước được một bước, nàng nghe thấy người phía sau hờ hững nói: "Muốn đi đâu?"
Nàng theo bản năng sờ vào tấm gương nhưng phát hiện tấm gương trong tay áo đã không cánh mà bay. Bất đắc dĩ, nàng dừng lại quay người trở lại.
Vừa quay người, nàng thấy Ân Nghiệt đang cười như không cười nhìn nàng trong mắt dường như ẩn chứa chút trêu chọc.
Tu Lệ hả hê: "Ối chà, tiêu rồi."
Ân Yểu Yểu nắm lấy tay áo trống rỗng, trên mặt lập tức nở nụ cười bước chân nhỏ chạy đến bên cạnh hắn: "Sao ca ca cũng ở đây?"
Vừa chạy đến bên cạnh hắn Gương Luân Hồi lại trở về trong tay áo nàng.
Ân Nghiệt không trả lời chỉ nhìn nàng cười khẽ với vẻ không rõ ý: "Sao lúc nào cũng thích làm những chuyện vô ích vậy."
Ý tứ là hành vi bỏ trốn của Ân Yểu Yểu là vô ích.
Ân Yểu Yểu giả vờ ngốc nghếch: "Ca ca, Yểu Yểu cảm nhận được nửa kia của Gương Luân Hồi ở trong ngôi nhà này muốn đến đây giúp ca ca thăm dò trước."
Ân Nghiệt giây trước còn nói chuyện với nàng, giây này lại như không nghe thấy lời nàng nói không thèm để ý đến nàng nữa.
Tu Lệ lầm bầm: "Người này tính tình thất thường, thường xuyên đột nhiên không thèm để ý đến người khác."
Ân Yểu Yểu chớp mắt. Nàng đang định nói thì cửa lớn của ngôi nhà trước mặt "kẽo kẹt" một tiếng. Ngay sau đó, cánh cửa được mở từ bên trong.
Người mở cửa là một người phụ nữ mặc đồ trắng khoảng ba mươi tuổi, trên b.úi tóc cài vài món trang sức bằng bạc chạm trổ tinh xảo.
Người phụ nữ lên tiếng trước: "Thiếp là Vân Nương. Hai vị đi ngang qua nhà có muốn vào nghỉ ngơi một lát không?"
Giọng nói của nàng rất nhẹ có chút yếu ớt như người bị bệnh lâu ngày đang nói chuyện.
Ân Yểu Yểu nghiêng đầu nhìn Ân Nghiệt: "Ca ca, có vào không?"
Ân Nghiệt "ừm" một tiếng.
