Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 123
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:51
Tay Ân Yểu Yểu đã lạnh băng, tứ chi đều căng cứng mồ hôi lạnh không ngừng chảy ra từ thái dương, nàng như cái xác không hồn kéo tay áo Ân Nghiệt đi về phía trước.
Nàng có lẽ thực sự sợ hãi cũng không quan tâm chuyện mình tu luyện được linh lực có bị Ân Nghiệt phát hiện hay không. Linh lực trong bàn tay trong tay áo đã tích tụ gần đủ đang từ từ nâng lên để thi triển thuật chiếu sáng.
Tu Lệ vội vàng nói: "Ngươi không sợ hắn phế ngươi sao? Ta thấy hắn có thể làm ra chuyện này đấy."
Ân Yểu Yểu không nói gì.
Linh lực trong tay nàng đã tích tụ đủ đang định thi triển thuật chiếu sáng, nàng đi theo Ân Nghiệt rẽ vào một hành lang lại thấy phía trước có một chút ánh sáng. Dây thần kinh đang căng thẳng ngay lập tức thả lỏng linh lực trong tay nàng cũng thu lại.
Nàng ngẩng đầu lên nhìn, thấy phía trước là một sân, trong sân có vài căn nhà, cả cửa sân và cửa nhà đều treo những chiếc đèn l.ồ.ng đỏ lớn. Những chiếc đèn l.ồ.ng đó đỏ như m.á.u nhưng dường như đã treo ở đó từ rất lâu cũ kỹ và phai màu đang tự động đung đưa mà không có gió.
Vân Nương dẫn họ đến trước một căn nhà đẩy cửa ra: "Phủ đã lâu không có khách, những căn phòng khác đều chưa được dọn dẹp. Hai vị có thể tạm một chút không?"
Ân Nghiệt "ừm" một tiếng.
Vân Nương đi vào châm một cây nến, rồi mời họ vào nhà. Ân Yểu Yểu nhìn xung quanh, thấy trong căn nhà này đồ đạc đều đầy đủ nhưng chỉ có trên bàn trang điểm không có gương đồng, trong phòng cũng không có gương soi toàn thân.
Nàng vốn là đến để tìm gương, thấy vậy lại hỏi Vân Nương: "Tỷ tỷ, muội muốn rửa mặt trong phủ có gương không?"
Vân Nương xin lỗi nói: "Trong phủ không có gương."
Ân Yểu Yểu nheo mắt lại, nghĩ ra một lý do để đuổi bà đi: "Muội muốn tắm, tỷ tỷ có thể tránh đi một lát không?"
Vân Nương cười nói: "Được."
Bà chỉ vào sân đối diện: "Phòng của ta ở trong sân đó, nếu hai vị còn có việc gì, có thể đến gõ cửa."
Ân Yểu Yểu gật đầu mạnh mắt sáng lấp lánh: "Cảm ơn tỷ tỷ!"
Vân Nương khách sáo thêm vài câu rồi đóng cửa đi.
Ân Yểu Yểu đã đuổi được người đi, lại quay đầu muốn nói gì đó để đuổi Ân Nghiệt đi nhưng vừa quay đầu lại phát hiện trong phòng trống rỗng. Ân Nghiệt đã đi từ lúc nào không hay, cũng không biết đã đi đâu.
Tu Lệ lên tiếng: "Ngươi không thấy lạ sao, ngôi nhà lớn như vậy nhưng dọc đường đi không thấy một người hầu nào, cứ như cả ngôi nhà chỉ có một mình Vân Nương vậy."
Ân Yểu Yểu nói: "Cũng có chút lạ, hơn nữa hình như từ khi vào ngôi nhà này, Gương Luân Hồi không còn nóng nữa."
Nàng tìm một chiếc đèn l.ồ.ng trong phòng châm lửa vào bấc trực tiếp xách đèn l.ồ.ng đi ra ngoài.
