Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 129
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:52
Tu Lệ đột nhiên nói: "Khạc, ta còn tưởng ngươi trở nên lương thiện rồi, không ngờ vẫn muốn độc chiếm Gương Luân Hồi. Ngươi chỉ là sợ gặp nguy hiểm gì đó nên mới gọi Ân Nghiệt đến đỡ đòn cho ngươi."
Hắn lại nói giọng mỉa mai: "Bây giờ không có nguy hiểm, ngươi liền nói dối để chuyển hướng sự chú ý của hắn rồi tự mình lén lút lấy gương!"
Ân Yểu Yểu cười không nói. Mặc dù tay nàng đang lén lút đưa về phía tấm gương nhưng mắt nàng vẫn nhìn cái quan tài, nàng thấy Ân Nghiệt trực tiếp dùng pháp thuật mở nắp quan tài ra.
Bên trong quan tài nằm một người - váy trắng, trâm cài tóc màu bạc, khoảng ba mươi tuổi. Đúng là Vân Nương!
Gương Luân Hồi trên tay nàng đã sắp dán vào tấm gương soi toàn thân nhưng trên mặt nàng vẫn làm ra vẻ sợ hãi: "Ca ca, đây, đây là Vân Nương!"
Tầm mắt nàng rơi xuống, thấy Vân Nương đang ôm một bài vị trong tay, trên đó viết hai chữ "Vân Nương" bằng mực đỏ.
Cùng lúc đó, Gương Luân Hồi trên tay nàng đã dán vào tấm gương soi toàn thân.
Đó cũng là trong chớp mắt, nàng đột nhiên cảm thấy một lực hút mạnh mẽ từ trong gương giống như có một bàn tay đang kéo nàng vào trong!
Nàng loạng choạng lùi lại hai bước, toàn thân dán c.h.ặ.t vào tấm gương soi toàn thân rồi cơ thể cũng lún vào trong gương.
Tu Lệ vội vàng nói: "Không đúng, tấm gương này không phải là Gương Luân Hồi nhưng tà khí trên đó rất nặng!"
Nửa người Ân Yểu Yểu đã chui vào trong gương, nàng không trả lời lời của Tu Lệ ánh mắt vô tình lướt qua cái quan tài thì thấy Vân Nương trong quan tài đã mở mắt!
Nàng cau mày, cố hết sức đưa tay về phía trước lại kéo tay áo của Ân Nghiệt. Dùng sức trên tay kéo hắn vào trong gương: "Ca ca, Yểu Yểu sợ."
Tu Lệ châm chọc: "Quả nhiên là tình huynh muội sâu đậm mà."
Ân Yểu Yểu đã bị kéo cả người vào trong gương, nàng còn chưa kịp nói gì thì trước mắt đã tối sầm, rồi dưới chân loạng choạng vài bước. Một lúc sau, nàng mới nhìn rõ mọi thứ trước mắt, lại thấy mình vẫn đang ở đây...
Nhưng tất cả các bài vị trước mặt đều biến mất, thay vào đó là những người dày đặc đứng trước bàn còn những mảnh gương vỡ trên mặt đất cũng biến mất, thay vào đó là những tấm gương soi toàn thân được đặt khắp bốn phía trong căn phòng.
Những tấm gương phản chiếu lẫn nhau, những bóng người dày đặc phản chiếu trong gương rồi lại bị tấm gương liên tục chiếu rọi, cứ như những người này đang bao vây nàng từ khắp mọi phía mà không có góc c.h.ế.t nào.
