Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 158
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:58
Ân Nghiệt "ừm" một tiếng, trực tiếp lật tay nắm lấy nàng rồi thi triển một pháp thuật dịch chuyển tức thời. Chỉ trong nháy mắt hai người đã đến quỷ giới.
Tu Lệ nói: "Hắn đến quỷ giới làm gì, ngươi mau hỏi hắn đi."
Ân Yểu Yểu không hỏi. Ân Nghiệt cũng không nói gì, lại kéo nàng dịch chuyển đến lối vào của Bí cảnh Trường Lưu.
Lối vào của Bí cảnh Trường Lưu đã đóng lại vẫn là những tảng đá khắp nơi khiến người ta không biết làm thế nào để mở bí cảnh này ra. Tu Lệ lẩm bẩm nhỏ: "Ngươi nói xem hắn đến đây rốt cuộc làm gì. Lần trước ngươi rút Vô Vọng Trọng Kiếm không phải đã mở lối vào Bí cảnh Trường Lưu ra rồi sao, bây giờ sao lại đóng rồi?"
Ân Yểu Yểu không trả lời hắn. Nàng thấy Ân Nghiệt đang đi sâu vào trong những tảng đá nên cố ý đi chậm lại để bóng dáng của Ân Nghiệt bị tảng đá che khuất.
Tu Lệ nói: "Sao, vẫn còn muốn chạy à? Đợi hắn đi xa rồi tự mình quay đầu bỏ trốn?"
Ân Yểu Yểu vô tội nói: "Tu Lệ đại nhân nói gì vậy, Yểu Yểu chỉ là đi chậm hơn thôi."
Đang nói, phía trước nàng lại đột nhiên truyền đến một luồng lực kéo vô hình. Ngay sau đó, nàng lại bị luồng lực đó lảo đảo kéo đến sau lưng Ân Nghiệt rồi lảo đảo đ.â.m vào lưng hắn.
Nàng lùi lại một bước, đôi mắt cáo nheo lại, nói nhỏ: "Ca ca, muội không cố ý đâu, chỉ là vừa nãy có một luồng lực kéo muội về phía ca ca, hình như không muốn muội và ca ca ở quá xa."
Ân Nghiệt quay người lại nhìn nàng rất lâu rồi đột nhiên cười một tiếng: "Không thể rời xa ca ca không tốt sao?"
Tu Lệ thấy vậy, đột nhiên hả hê nói: "Ta cuối cùng cũng hiểu ra rồi. Trước đó ở quán trọ, Ân Nghiệt nói ngươi không nghe lời còn nói hắn giúp ngươi nghe lời, ý là hắn đã hạ một cấm chế lên người ngươi! Cái dấu vết không nhìn thấy được nhưng sờ thấy được trên cổ ngươi chính là cấm chế!" Hắn thò đầu ra một chút từ trong tay áo nàng, đo lường khoảng cách về phía sau, nói: "Hai mươi thước, hai mươi thước là mười bước. Cấm chế mà Ân Nghiệt hạ cho ngươi hẳn là ngươi không thể cách hắn quá mười bước... Đây là Song Thập chi cấm sao?"
Ân Yểu Yểu: "..."
Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y vẫn cười với Ân Nghiệt, trả lời câu nói vừa rồi của hắn: "Không thể rời xa ca ca đương nhiên là tốt rồi, Yểu Yểu thích ca ca nhất."
Ân Nghiệt đưa tay lên nhẹ nhàng chạm vào dấu cấm chế trên cổ nàng. Trong mắt không thể nhìn ra cảm xúc: "Thật sao?"
Ân Yểu Yểu còn chưa nói gì, tay hắn đã thu về tiếp tục đi về phía trước. Ân Yểu Yểu suy tư sờ vào dấu ấn trên cổ nhất thời không đi theo. Kết quả đợi khi Ân Nghiệt đi xa mười bước nàng lại trực tiếp bị cấm chế kéo đi về phía trước mấy bước.
