Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 161
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:58
Ân Yểu Yểu dường như căn bản không nghe thấy hắn nói gì vẫn đi như một cái xác không hồn về phía trước vừa bước được một bước lại bị cấm chế kéo giật lại cả người ngửa ra sau, "đùng" một tiếng lại ngã xuống đất, sau gáy đập vào một tảng đá.
Tu Lệ: "Xong rồi xong rồi xong rồi..."
"Sì—" Ân Yểu Yểu hít một hơi khí lạnh đưa tay sờ vào sau gáy, trên tay là một mảng m.á.u dính nhớp: "Tu Lệ đại nhân, ta... sì, ta sao lại ngã rồi?"
Tu Lệ im lặng một lúc, do dự không biết có nên nói chuyện vừa rồi không mãi sau mới nói: "Vừa nãy ngươi..." Hắn còn chưa nói xong, đột nhiên lại im bặt.
Sau gáy Ân Yểu Yểu đau nhói bên tai còn ù ù. Vừa định hỏi Tu Lệ sao lại không nói nữa thì thấy trước mặt phủ xuống một bóng tối. Nàng ngước mắt lên thì thấy Ân Nghiệt không biết từ lúc nào đã dịch chuyển tới đang nhìn nàng từ trên cao xuống.
Tu Lệ co ro trong tay áo nàng run rẩy truyền âm cho nàng: "Xong rồi xong rồi xong rồi, Ân Nghiệt chắc chắn nghĩ ngươi vừa rồi lại muốn chạy trốn."
Tu Lệ nhắc lại: "Lại muốn bỏ trốn?" Nàng dừng lại, tâm tư thay đổi nghĩ đến cảnh tượng vừa nãy khi nội thị linh phủ lại truyền âm hỏi nhỏ: "Chẳng lẽ vừa rồi Đấu Tinh..."
Tu Lệ: "..." Thôi, cơ thể nàng vừa rồi bị một phách của Đấu Tinh trong linh phủ khống chế bây giờ căn bản không thể nhớ lại chuyện vừa rồi.
Hắn nói: "Đúng như ngươi nghĩ, đừng bận tâm chuyện này nữa, ngươi mau nhìn sắc mặt của ca ca Ân Nghiệt của ngươi đi."
Ân Yểu Yểu ngước mắt nhìn Ân Nghiệt khóe môi cười thật tươi còn giả vờ ngoan ngoãn vô tội chớp chớp mắt. Trên mặt Ân Nghiệt không có biểu cảm gì cũng không thể hiện sự vui giận nhưng áp suất không khí xung quanh cực thấp. Hắn không nói chuyện với nàng chỉ cúi xuống đến gần nàng hơn một chút.
Ân Yểu Yểu chống tay trên mặt đất lùi lại một chút: "Ca ca, vừa nãy muội..."
Nàng còn chưa nói xong Ân Nghiệt đột nhiên đưa tay lên trước mặt nàng, một ngón trỏ thon dài đưa ra chạm vào môi nàng làm một cử chỉ im lặng. Hắn khẽ cúi người đến gần nàng giọng nói trầm thấp: "Yểu Yểu muốn rời xa ca ca, có một cách."
Ân Yểu Yểu lắc đầu vừa định nói bàn tay hắn chạm vào môi nàng lại khẽ dịch chuyển xuống rơi vào cổ nàng. Đầu ngón tay hắn khẽ cọ xát trên cổ nàng, đúng vào động mạch rồi lại cúi người đến gần nàng ghé vào tai nàng nói nhỏ: "C.h.ế.t là được rồi."
Ân Yểu Yểu vội vàng nói: "Ca ca muội không có ý định rời xa ca ca!"
Đầu ngón tay Ân Nghiệt khẽ dùng sức ấn một cái vào động mạch của nàng. Động tác của hắn mang theo ý cảnh cáo giọng nói mang theo ý cười nhưng cũng mang theo ý cảnh cáo: "Tốt nhất là không có."
