Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 167
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:59
Yến Ngô rũ mắt một lúc, rồi ngước mắt nhìn nàng: "Nên là bản quân nhờ phúc của Tiểu Điện hạ mới phải." Giọng hắn vẫn rất ôn hòa: "Nếu không phải Tiểu Điện hạ mượn đồ của quỷ giới mà cứ mãi không trả, bản quân hẳn là không có phúc đến đây." Dù sao những con Thôn Hồn Thú này phát điên vì muốn lấy lại chiếc gương, hòa làm một với toàn bộ Thái A chi cảnh, chỉ để nhốt chiếc gương lại ở đây.
Ân Yểu Yểu làm như không nghe thấy lời hắn nói nhưng cũng theo ánh mắt của hắn rũ mắt nhìn xuống thì thấy chiếc Gương Luân Hồi vừa nãy bay lên không đã rơi xuống đất ngay gần chân nàng. Nàng chớp chớp mắt, biết Yến Ngô không thể chạm vào Gương Luân Hồi bèn cúi người nhặt chiếc gương lên một cách quang minh chính đại đưa chiếc gương đến trước mặt Yến Ngô: "Quỷ Quân đại nhân, ngài nói là cái này sao?"
Yến Ngô cười nhạt: "Tiểu Điện hạ bây giờ mới nhớ trả về cho chủ cũ thì e là hơi muộn, chi bằng nghĩ xem làm thế nào để ra khỏi cơ thể của dị thú này." Ánh mắt hắn dừng lại trên người Ân Nghiệt: "Ma Tôn thấy sao?"
Trong tay Ân Nghiệt không trung xuất hiện một thanh linh kiếm. Giọng điệu lười biếng, như đang nói một chuyện nhỏ nhặt không quan trọng: "G.i.ế.c."
"Trực tiếp g.i.ế.c con dị thú này cũng là một cách," Yến Ngô vừa nói, ánh mắt vừa dừng lại trên thanh linh kiếm trong tay Ân Nghiệt lại cười: "Linh khí của thanh kiếm này của Ma Tôn thật mạnh mẽ. Có phải là hình dạng sau khi Vô Vọng và Vô Cữu hợp nhất không?"
Ân Yểu Yểu nghe Yến Ngô nói ra bèn giả vờ kinh ngạc nói với Ân Nghiệt: "Ca ca, Vô Vọng không phải đã bị... hủy rồi sao?"
Ân Nghiệt không để ý đến nàng. Hắn vung kiếm c.h.é.m đứt một mạch m.á.u của dị thú đang cản đường phía trước. Lười biếng nói với Yến Ngô: "Quỷ Quân có ánh mắt tinh tường như vậy, chi bằng để lại mà nhìn đường dưới chân."
Yến Ngô cười dịu dàng: "Ma Tôn quá khen rồi, bản quân lại thấy ánh mắt của Ma Tôn còn hơn một bậc, chỉ là nhìn quá nhiều thứ, ngay cả những thứ không nên nhìn chằm chằm cũng nhìn chằm chằm." Đây là lời châm biếm Ân Nghiệt nhìn Ân Yểu Yểu quá c.h.ặ.t. Hắn dừng lại một chút thu quạt xếp lại nghiêng đầu nhìn Ân Yểu Yểu dịu dàng hỏi nàng: "Tiểu Điện hạ nói có phải không?"
Ân Yểu Yểu: "..." Tu Lệ hả hê: "Đề bài mất mạng đây."
Ân Yểu Yểu giả vờ không nghe thấy lời Yến Ngô mắt nhìn đường phía trước, chuyển chủ đề: "Chúng ta bây giờ ở trong cơ thể dị thú muốn g.i.ế.c con dị thú này có phải phải tìm được mệnh môn của nó không?" Nàng dừng lại một chút giả vờ như đang suy nghĩ rồi nói thêm một câu: "Ví dụ như trái tim chẳng hạn."
