Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 170
Cập nhật lúc: 07/02/2026 16:00
Tu Lệ lẩm bẩm nhỏ: "Sao đột nhiên lại cảm thấy Ân Nghiệt tâm trạng không tốt. Có phải vì ngươi cứ nói chuyện với tên kẻ thù không đội trời chung là Quỷ Quân, hắn không vui rồi không? Hắn khi nào lại trở nên nhỏ nhen như vậy..."
Ân Yểu Yểu còn chưa kịp trả lời vừa định cất bước đuổi theo Yến Ngô đã kéo nàng lại. Yến Ngô đưa tay dừng lại ở sau gáy nàng, miệng ôn hòa giải thích: "Máu của dị thú b.ắ.n vào quần áo của Tiểu Điện hạ rồi, m.á.u này có tính ăn mòn, nếu không lau đi, lát nữa Tiểu Điện hạ sẽ đau đấy."
Ân Yểu Yểu đưa tay sờ vào sau gáy mình thì phát hiện chỗ quần áo ở sau gáy quả thật có một lỗ nhỏ. Nàng che chỗ đó lại chân lùi về sau kéo giãn khoảng cách với Yến Ngô, khách sáo cảm ơn: "Cảm ơn Quỷ Quân đại nhân."
Yến Ngô cười: "Không có gì." Hắn vừa nói, vừa dùng chiếc quạt xếp trong tay vung ra một luồng linh lực c.h.é.m đứt mạch m.á.u cản đường phía trước lại rất kịp thời "soạt" một tiếng mở quạt xếp ra vừa vặn chắn lại m.á.u thú b.ắ.n về phía Ân Yểu Yểu.
Ân Yểu Yểu lại khách sáo cảm ơn: "Đa tạ Quỷ Quân đại nhân."
Yến Ngô thu quạt xếp lại làm một cử chỉ "mời" với nàng: "Việc nhỏ thôi, Tiểu Điện hạ xin mời."
Ân Yểu Yểu gật đầu, vừa bước được một bước thì thấy Ân Nghiệt phía trước không biết từ lúc nào đã đi xa hơn mười bước, khiến cấm chế trên người nàng kéo mạnh nàng lảo đảo chạy về phía trước. Yến Ngô nhìn bóng lưng nàng cười dửng dưng, hắn không tiếp tục bước đi theo họ mà đưa tay nhón một vật lên trước mặt— Đó là một sợi tóc dài mềm mại, chính là sợi tóc vừa nãy khi chạm vào sau gáy Ân Yểu Yểu đã nhổ từ trên đầu nàng xuống. Ý cười ở khóe mắt đuôi mày hắn càng lúc càng đậm quay người đi về hướng ngược lại hướng đó lại là đi về phía dạ dày của dị thú.
Cùng lúc đó, Ân Yểu Yểu bị cấm chế kéo, một đường lảo đảo loạng choạng chạy như bay về phía Ân Nghiệt vừa chạy đến sau lưng Ân Nghiệt, trên mặt đất có một mạch m.á.u, trực tiếp làm nàng vấp ngã, "đùng" một tiếng ngã lăn ra đất. Nàng chống cổ tay trên mặt đất, chống người đứng dậy, trong lúc động tác khẽ liếc về phía sau, mới phát hiện Yến Ngô đã biến mất. Còn chưa kịp thu ánh mắt lại, Ân Nghiệt đã cúi người quỳ xuống trước mặt nàng.
Mặc dù là quỳ nhưng vẫn có chút vẻ cao ngạo. Hắn không nói gì, áp suất không khí quanh người cực thấp. Tu Lệ hít một hơi khí lạnh truyền âm cho Ân Yểu Yểu: "Sao ta lại cảm thấy Ân Nghiệt bây giờ đặc biệt tức giận."
