Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 239
Cập nhật lúc: 08/02/2026 10:08
Trước khi rời đi, hắn để lại một câu cho Yến Ngô: "Ở Quỷ giới được Quỷ Quân quan tâm, bản tôn hôm nay xin hồi lễ, từ nay về sau... Hậu, hội, vô, kỳ."
Ngay sau đó, một trận gió thổi qua, hai người dịch chuyển tức thời trở về Ma Cung.
Họ đáp xuống chỗ trận pháp kết giới của Ma Cung, Ân Nghiệt không hề che giấu khí tức, không lâu sau, Tả sứ Minh Sức liền dẫn theo nhiều trưởng lão đến nghênh đón họ.
Ân Yểu Yểu nhìn những người đang quỳ rạp dưới đất, lại quay đầu nhìn kết giới một cái, đột nhiên nhỏ giọng tự lẩm bẩm: "Kỳ lạ."
Ân Nghiệt rủ mắt nhìn nàng: "Ừm?"
Ân Yểu Yểu nhỏ giọng nói: "Sức mạnh của kết giới này sao lại yếu hơn trước đây?"
Phía trước có trưởng lão dựng tai lắng nghe nàng nói chuyện, nghe vậy liền lập tức mở lời: "Trước đây?"
Hồi xưa, Ân Yểu Yểu khi nói chuyện luôn cân nhắc kỹ lưỡng rồi mới nói ra, chưa bao giờ hạ thấp phòng bị như hôm nay, không hề suy nghĩ mà thốt ra nghi vấn của mình, cứ như thể trong lòng nàng theo bản năng cảm thấy trời sập xuống cũng có Ân Nghiệt gánh vác cho nàng vậy, không còn lo lắng gì, càng không cần phải cẩn thận dè dặt.
Nàng nghe thấy trưởng lão hỏi chuyện, như sực tỉnh khỏi cơn mơ, liền ngậm miệng lại, cũng không trả lời trưởng lão, rồi quay đầu nhìn Ân Nghiệt một cái.
Không ngờ, ánh mắt Ân Nghiệt từ nãy đến giờ vẫn luôn dán c.h.ặ.t vào nàng không rời, nàng vừa ngước mắt lên thì lại đối diện với ánh mắt Ân Nghiệt.
Không biết có phải là ảo giác hay không, tim nàng dường như đập mạnh một cái, ngay sau đó, nàng nhanh ch.óng dời tầm mắt, cúi đầu nhìn chằm chằm vào mũi chân mình.
Ân Nghiệt thấy vậy, cười khẽ một tiếng ngắn ngủi, rồi hơi cúi người thì thầm bên tai nàng: "Trước đây vì muốn trốn nên không nói cho bản tôn, giờ lại ăn nói không kiêng dè, không nghĩ đến việc chạy trốn nữa sao?"
Lời này của hắn là đang nói đến lúc Ân Yểu Yểu mới đến Ma Cung, khi đó nàng bị các trưởng lão Ma Cung ép vào Khô Mộc Lâm, tính toán trốn thoát, lại phát hiện sức mạnh kết giới của Ma Cung đặc biệt yếu, nên đã phá một lỗ nhỏ trên kết giới và tự mình chạy ra ngoài.
Ân Yểu Yểu nghe ra sự cười nhạo trong lời nói của hắn, vành tai hơi ửng hồng, bị tóc che đi nên nhìn không rõ lắm.
Nàng cúi đầu không nói lời nào, mím môi, trông có vẻ hơi xấu hổ và giận dỗi.
Ngón tay Ân Nghiệt đặt sau tai nàng, khẽ vén tóc nàng, để lộ vành tai ửng hồng của nàng.
