Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 30
Cập nhật lúc: 07/02/2026 14:09
Thập nhất trưởng lão lúc này cũng run rẩy đứng dậy mỉa mai nói: "Tính tình tiểu điện hạ thật không giống tôn thượng chút nào, người thì chưa g.i.ế.c được một ai, bản thân lại sợ đến mức ngã lăn ra đất rồi? Đáng lẽ phải vào rừng kiểm tra huyết thống mới phải."
Ân Yểu Yểu siết c.h.ặ.t viên châu màu m.á.u trong tay sắc mặt vẫn bình thường giọng điệu giả vờ thành khẩn vô cùng: "Trưởng lão gia gia không biết sao, hôm nay ta sẽ vào rừng mà."
Thập nhất trưởng lão vuốt vuốt bộ râu bẩn thỉu: "Chẳng trách ngươi lại muốn chạy ra ngoài ma cung chắc chắn là biết hôm nay mình sẽ c.h.ế.t!"
Ân Yểu Yểu chớp chớp mắt giọng điệu nghi ngờ: "Gia gia, ngài tự tin ta không phải là muội muội ruột của tôn thượng đến thế sao?"
Thập nhất trưởng lão giọng điệu không tốt: "Ngươi và tôn thượng không có điểm nào giống nhau!"
Hắn quay đầu nhìn Ân Nghiệt: "Tôn thượng, hôm nay nàng ta bỏ trốn chứng tỏ nàng ta sợ hãi, ngài..."
"Thập nhất trưởng lão." Ân Nghiệt không đợi hắn nói hết đột nhiên gọi tên hắn, hờ hững nói: "Ta xưa nay không giữ lại những kẻ vô dụng không hoàn thành nhiệm vụ, cũng không giữ lại những kẻ ngu ngốc tự cho rằng có thể lừa được ta."
Thập nhất trưởng lão nghe ra ý hắn ám chỉ sắc mặt tái nhợt.
Ân Yểu Yểu nghe vậy, ngón tay chà xát viên châu đỏ m.á.u trong lòng bàn tay, quay đầu nói với Ân Nghiệt: "Ca ca, thập nhất trưởng lão không tin huyết mạch giữa huynh và ta. Chi bằng đợi hắn tận mắt thấy Yểu Yểu từ trong rừng đi ra rồi hẵng g.i.ế.c?"
Đầu ngón tay Ân Nghiệt khẽ gõ hai cái lên xe lăn của nàng nhưng không nói gì, hẳn là đã ngầm đồng ý.
Thập nhất trưởng lão không dám nhìn Ân Nghiệt, chỉ khẽ tức giận nói với Ân Yểu Yểu: "Ngươi ra được rồi hãy nói."
Ân Nghiệt dường như không còn hứng thú ở lại đây nữa, bèn trực tiếp thi triển một phép dịch chuyển tức thời.
Khoảnh khắc tiếp theo ba người họ đã trực tiếp đến trước Khô Mộc Lâm.
Các trưởng lão ma tộc đều đã đứng sẵn trước Khô Mộc Lâm.
Thấy Ân Yểu Yểu đến có trưởng lão mỉa mai nói: "Tiểu điện hạ quả thật khiến lão phu phải đợi lâu."
Thập nhất trưởng lão nhỏ giọng chua chát tiếp lời: "Nàng ta vừa rồi ra khỏi ma cung muốn trốn thoát. Theo ta thấy không cần đợi làm gì, e rằng nàng ta vào trong đó rồi sẽ không ra được nữa đợi cũng chỉ lãng phí thời gian."
Ân Yểu Yểu lén lút đặt viên châu màu m.á.u đỏ vào ống tay áo hắn cử chỉ nói chuyện làm phân tán sự chú ý của hắn: "Gia gia sống lâu năm như vậy chẳng lẽ không biết đạo lý không nên nói quá lời sao?"
