Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 53
Cập nhật lúc: 07/02/2026 14:16
"Rầm!"
Trong biên thành đột nhiên phát ra một tiếng động lớn chấn động trời đất, ngay sau đó cảnh vật xung quanh đột ngột thay đổi, một luồng sát khí và linh lực đậm đặc theo tiếng động lớn đó quét qua mọi ngóc ngách trong thành!
Ân Yểu Yểu đợi cho tiếng động lớn qua đi, thấy mình không hề hấn gì, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm lảo đảo ngã xuống đất.
Cơ thể nàng đã có chút không chống đỡ nổi, đôi môi cũng hơi trắng bệch. Bây giờ ngả về phía sau, vốn tưởng phía sau là mặt đất cứng nhắc lạnh lẽo nhưng lại đột nhiên dựa vào một thân thể ấm áp.
Nàng hình như... Dựa vào chân của người khác?
Đôi môi nàng càng thêm trắng bệch, chậm rãi quay đầu lại liền thấy Ân Nghiệt đang nhìn xuống nàng từ trên cao.
Cùng lúc đó, Ân Nghiệt cúi người xuống trong tay xuất hiện một viên hồn châu vỡ nát giọng điệu có chút châm chọc: "Vỡ rồi."
Hắn giúp nàng vén lọn tóc mái trước trán môi kề sát tai nàng: "Làm sao đây, thứ dùng để bảo mạng của muội muội đã vỡ nát rồi."
Giọng hắn rất nhẹ như đang thì thầm: "Sau này chỉ có thể đi theo sau ca ca không được chạy loạn nữa."
Tu Lệ sau lưng lạnh toát lập tức truyền âm nhập mật cho Ân Yểu Yểu: "Ngươi ngươi ngươi vừa nãy nói người lợi hại hơn cả hung thú, sẽ không phải là Ân Nghiệt chứ?"
Giọng hắn run rẩy: "Không đúng, hắn sẽ không phải là sau khi ra khỏi ma cung đã cố ý đi chậm lại để chờ ngươi theo kịp chứ? Rồi đưa ngươi vào biên thành, cái tên la sát mặt người nói bên cạnh ngươi có khí tức của Phi Cực là hắn đang đùa ngươi đó, hắn vẫn luôn cố ý!"
Ngay sau đó hắn lại hỏi: "Ngươi phát hiện ra từ khi nào? Ngươi biết hắn sẽ đợi ngươi ở đây sao?"
Ân Yểu Yểu cuối cùng cũng giải thích một câu: "Vừa nãy mới phát hiện nhưng ta tưởng phải vào U Minh rồi chủ động tìm hắn, không ngờ..."
Nàng khẽ ho một tiếng không tiếp tục nói chuyện với Tu Lệ mà mềm mại gọi Ân Nghiệt: "Ca ca."
Ân Nghiệt không nói gì.
Giọng điệu Ân Yểu Yểu mang chút làm nũng chủ động giải thích: "Yểu Yểu chỉ muốn luôn đi theo sau ca ca nên mới lén lút đi theo ra."
Ân Nghiệt nghe vậy nói với giọng không rõ ý: "Vậy sao?"
Ân Yểu Yểu gật đầu mạnh: "Yểu Yểu vừa nãy suýt chút nữa không gặp được ca ca rồi."
Ân Nghiệt đặt tay lên chân trái nàng giọng điệu nhẹ nhàng: "Chỉ là nếu Yểu Yểu không chạy loạn cũng sẽ không gặp phải hiểm cảnh này."
Bàn tay hắn dần dần dùng sức, giả vờ như muốn bóp nát xương chân nàng: "Chi bằng ca ca lại đ.á.n.h gãy chân Yểu Yểu như vậy Yểu Yểu có thể ngoan ngoãn không chạy loạn nữa."
