Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 55
Cập nhật lúc: 07/02/2026 14:16
Tu Lệ châm chọc: "Ta thấy ngươi là muốn đi tìm Vô Vọng kiếm, sợ phía trước có nguy hiểm nên mới dẫn Ân Nghiệt cùng đoàn người đến làm bia đỡ cho ngươi."
Ân Yểu Yểu tiếp tục chèo thuyền, không nói chuyện với hắn nữa.
Phía trước thủy lộ càng lúc càng hẹp, trời trong U Minh cũng đã tối, ánh hoàng hôn đỏ m.á.u chiếu rọi lên mặt sông đỏ m.á.u mang đến một cảm giác quái dị không thể tả.
Tu Lệ lại nói: "Cứ cảm thấy có gì đó kỳ lạ hướng này hình như không đúng."
Hắn vừa nói, trước mặt liền nổi lên một lớp sương mù mỏng, lớp sương mù tuy nhẹ nhưng lại vô cùng bám dính như một tấm màn lụa trắng lớn bao phủ trước mắt.
Ân Yểu Yểu có chút không nhìn rõ phương hướng bèn giảm tốc độ chèo thuyền xuống.
Ân Nghiệt không biết từ lúc nào đã mở mắt, như cười như không nhìn nàng: "Sao, dẫn ca ca đi một đoạn đường, bây giờ tự mình không tìm thấy chỗ rồi sao?"
Lòng Ân Yểu Yểu "thịch" một tiếng nhưng lập tức cười tủm tỉm quay người lại.
Đôi mắt hồ ly của nàng chứa đầy ý cười, đối diện trực tiếp với hắn: "Ca ca, Yểu Yểu chính là đưa ca ca đến Tĩnh Thủy Cung nhưng bây giờ sương mù dày đặc, Yểu Yểu có chút không nhìn rõ đường."
Ân Nghiệt không thèm để ý đến nàng như thể không nghe thấy nàng nói gì.
Hắn lại nhắm mắt từ trong cổ họng bật ra tiếng cười trầm thấp u buồn.
Ánh mắt Ân Yểu Yểu dừng lại một thoáng trên nốt chu sa nhỏ ở khóe mắt hắn, thấy hắn không có phản ứng gì rồi lại quay đầu đi.
Nàng nhìn mái chèo chuẩn bị đợi sương tan bớt rồi mới tiếp tục đi nhưng lớp sương mù lại càng lúc càng dày đặc.
Ngay sau đó, nàng liếc mắt sang bên cạnh liền thấy mấy thuộc hạ vốn ở phía sau nàng đều biến mất không còn một mống!
Con thuyền dưới chân bắt đầu lắc lư sang hai bên, làm nàng loạng choạng, may mà nhanh mắt vịn lấy mép thuyền mới không ngã xuống.
Nàng thăm dò gọi: "Ca ca?"
Không ai đáp lời nàng.
Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, thuyền tuy đang chao đảo nhưng bên tai lại không có một tiếng sóng nước nào.
Nhưng ngay sau đó, một tiếng hát cực nhẹ từ một nơi không xa truyền đến.
Tiếng hát đó u oán, tuy nhỏ nhưng dường như từ bốn phương tám hướng trong màn sương mù truyền đến.
Ân Yểu Yểu lắng tai nghe kỹ, liền nghe thấy giọng nữ đó hát…
"Nương t.ử dẫn huynh ngồi quan tài tới, sương sâu quan tài rỗng không thấy người, ta nằm trong nước khẽ gõ quan tài..."
Câu hát vừa dứt, con thuyền đột nhiên lắc lư mạnh một cái!
Ân Yểu Yểu lại loạng choạng, tầm nhìn của nàng có chút mơ hồ, nàng truyền âm nhập mật cho Tu Lệ nhưng Tu Lệ không hề có động tĩnh gì.
