Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 75
Cập nhật lúc: 07/02/2026 14:23
Ân Nghiệt nghe vậy, khẽ cười một tiếng, nốt ruồi son ở khóe mắt vì cười mà ẩn hiện nhưng cũng không biết hắn cụ thể đang cười điều gì.
Hắn cũng không tiếp lời Ân Yểu Yểu nữa, cái cảm giác tính tình thất thường đó lại nổi lên, giây trước còn hứng thú nói chuyện với người khác, giây sau đã không thèm để ý đến ai, chỉ tự mình cất bước đi về phía trước cũng không đợi Ân Yểu Yểu phía sau.
Ân Yểu Yểu thấy hắn đi về phía trước liền đi theo hắn cũng không hỏi hắn đi đâu.
Đi theo một lúc, nàng đột nhiên cảm thấy mặt đất dưới chân càng ngày càng mềm lún như thể mỗi bước chân xuống, khi nhấc chân lên lại càng tốn sức hơn.
Nàng cúi mắt nhìn một cái rồi truyền âm nhập mật cho Tu Lệ: "Tu Lệ đại nhân, ngài có thấy cỏ ở đây cao hơn lúc nãy không?"
Ở đây lá cỏ sum suê, dưới chân toàn là cỏ dại lộn xộn. Những cây cỏ dại này sức sống mãnh liệt, mỗi cây đều mọc cao đến mắt cá chân người, giữa đám cỏ dại còn mọc thêm vài bông hoa dại nhỏ màu hồng bình thường.
Tu Lệ nhìn xuống đất, nói: "Không có đâu, ngươi hoa mắt rồi."
Ân Yểu Yểu khẽ cau mày, lại cúi đầu nhìn đám cỏ dại cao ngút dưới chân.
Tu Lệ giọng điệu gấp gáp: "Ân Nghiệt đã đi xa rồi, ngươi mau đuổi theo! Nơi này ai biết có nguy hiểm gì, ngươi rời xa hắn thì ngay cả Phi Cực cũng không dùng được, khác gì tự tìm cái c.h.ế.t?"
Ân Yểu Yểu nghe vậy, ngẩng mắt nhìn một cái, thấy Ân Nghiệt quả nhiên đã đi xa, thế là vội vàng đẩy nhanh bước chân đuổi theo.
Còn cách Ân Nghiệt hai bước thì nàng đột nhiên dẫm chân trước vào bùn đất như dẫm hụt, cả người loạng choạng vài bước, suýt chút nữa úp mặt xuống đất ngã nhào.
Ngay sau đó, mặt đất dưới chân như sống dậy, bùn đất mềm nhũn không ngừng lún xuống, còn đám cỏ dại trên mặt đất cuối cùng cũng bắt đầu cao lên thấy rõ bằng mắt thường, những bông hoa dại nhỏ màu hồng nhạt giữa đám cỏ dại cũng bắt đầu không ngừng lớn lên, vươn rễ cây từng chút một bò tới quấn lấy mắt cá chân nàng!
Nàng trực tiếp ngã xuống đất, ánh mắt đặt trên người Ân Nghiệt, nâng cao giọng gọi: "Ca ca!"
Bước chân Ân Nghiệt khựng lại.
Hắn ngay trước mặt nàng hai ba bước, giờ quay người lại, đứng bên cạnh nàng mà cố ý hỏi: "Ngã rồi sao?"
Ân Yểu Yểu tay khó khăn vươn về phía trước, kéo lấy một mảnh nhỏ ống tay áo hắn: "Ca ca, Yểu Yểu bị quấn chân rồi."
Những rễ cây hoa dại đó không ngừng quấn lên chân nàng, càng quấn càng c.h.ặ.t, dường như muốn kéo nàng xuống cái hố đất đó.
Thế là nàng lại nhỏ giọng nói: "Ca ca giúp Yểu Yểu với."
