Ta Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Lục Giới - 82
Cập nhật lúc: 07/02/2026 15:43
Ân Yểu Yểu bây giờ tin hắn là ca ca của mình, nàng đưa tay kéo ống tay áo của hắn: "Ca ca, chúng ta đi đâu vậy?"
Ân Nghiệt thu mắt nhìn nàng, nốt ruồi son ở khóe mắt lộ ra: "Quên rồi sao?"
Hắn khom người, ngón tay đặt trên cằm nàng rồi đột nhiên dùng lực, bóp cằm nàng ép nàng ngẩng mặt lên nhìn hắn. Hắn cười ở khóe mắt khóe miệng, động tác thì mạnh bạo nhưng giọng nói lại nhẹ nhàng: "Yểu Yểu nói muốn cứu ca ca, cho nên dẫn ca ca đến đây, nói là muốn tìm một thần khí có thể quay về quá khứ, soi rọi quá khứ."
Tu Lệ lẩm bẩm một mình: "Hóa ra là vậy, thảo nào hắn lại đi về phía này, hóa ra là cảm ứng được thần khí rồi."
Ánh mắt Ân Yểu Yểu có chút mơ hồ: "Ta..."
Ngón tay Ân Nghiệt cọ cọ cằm nàng: "Sao, không thích bản tôn nữa nên hối hận rồi sao?"
Ân Yểu Yểu vội vàng lắc đầu, "Không, Yểu Yểu nhớ mình thích ca ca nhất rồi, nên sẽ không hối hận đâu."
Nàng nhìn xung quanh rồi nói: "Ca ca đợi Yểu Yểu ở đây, Yểu Yểu sẽ đi tìm ngay."
Ân Nghiệt buông tay đang kẹp cằm Nàng ra. Hắn không nói gì nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ hứng thú, cả người biến mất trong màn sương.
Ân Yểu Yểu thấy người trước mắt biến mất, Nàng ngẩn ngơ một lúc rồi bắt đầu đi loanh quanh tìm kiếm.
Tu Lệ giật mình truyền âm cho Nàng: "Này, này, này, ngươi thật sự đồng ý với hắn rồi à? Cái sự tinh ranh tính toán của ngươi đâu rồi? Ngươi thật sự bị độc chướng làm cho ngốc rồi sao?!"
Nói rồi, hắn lại nói tiếp: "À phải rồi, ngươi là một phế nhân không có nhiều tu vi, nên bị độc làm cho ngốc cũng khá bình thường..."
Ân Yểu Yểu đi về phía trước không thèm để ý đến hắn.
Tu Lệ muốn khóc không ra nước mắt: "Tiêu rồi, tiêu rồi. Sao ngươi ngốc vào lúc nào không ngốc, lại ngốc vào lúc này. Ân Nghiệt rõ ràng là đang trêu đùa ngươi, nói không chừng thấy ngươi vô vị rồi sẽ trực tiếp bỏ rơi ngươi ở đây! Thế thì ta cũng phải ở lại đây cả đời sao?"
Ân Yểu Yểu vẫn không thèm để ý đến hắn.
Nàng lại đi thêm một đoạn nữa thì đột nhiên thấy một con thỏ chạy đến từ đằng xa. Con thỏ đó có đôi mắt kỳ lạ một bên màu đỏ, một bên màu xanh. Bên màu xanh giống như một viên ngọc lưu ly tròn còn phát sáng.
Nó chạy thẳng vào chân Ân Yểu Yểu.
Ân Yểu Yểu cúi người xách nó lên, lẩm bẩm hỏi: "Ngươi nói thứ gì có thể soi rọi quá khứ nhỉ?"
Nàng nhìn chằm chằm vào mắt con thỏ một lúc thì đột nhiên thấy ch.óng mặt, trong đầu lại lướt qua một loạt hình ảnh.
