
Ta Tự Làm Chỗ Dựa Cho Mình
Trong yến tiệc ngày xuân do Trưởng công chúa tổ chức, Thái tử vừa gặp đích tỷ đang cứu một chú mèo nhỏ bị thương liền nhất kiến chung tình, nhất quyết ngoài nàng ra sẽ không cưới ai khác.
Trưởng công chúa lại chỉ ra rằng phủ Thừa tướng và phủ Hầu gia đã sớm định hôn sự.
Để trèo lên cành cao Thái tử, đích mẫu nói dối rằng người đã định hôn với phủ Hầu gia chính là ta.
Một cỗ xe bò đưa ta từ trang viên trở về phủ.
Trong phủ, đích tỷ đang rơi lệ trước mặt thế tử phủ Hầu gia Cố Từ Nghiễn.
“A Nghiễn, rốt cuộc chúng ta vẫn là hữu duyên vô phận. Ta chỉ cầu chàng một điều, nếu chàng cưới muội muội ta, nhất định phải yêu thương nàng, đối xử thật tốt với nàng.”
Cố Từ Nghiễn ôm đích tỷ vào lòng.
“Thanh Hoan, nàng lúc nào cũng lương thiện, luôn suy nghĩ cho người khác như vậy.”
Ta nhìn dáng vẻ tình chàng ý thiếp của hai người, chậm rãi cong khóe môi.
Không khéo rồi, thứ ta am hiểu nhất chính là xé rách chiếc mặt nạ giả nhân giả nghĩa.












