Tạ Uyển Thanh - 7
Cập nhật lúc: 18/09/2026 04:05
“Nhưng ông ấy tuyệt đối sẽ không tha thứ cho ta... nếu làm mất bất kỳ nhi t.ử nào.”
19
Ta đã sớm đoán được đáp án nhưng khi thật sự nghe bà chính miệng thừa nhận, đầu ngón tay vẫn không kìm được mà run lên.
“Câu trả lời của Hầu phu nhân, ta hiểu rồi.”
Ta lại nhìn về phía Tạ Uyển Dung.
“Nếu ngươi đã nhớ mình là thứ nữ của Thôi phủ, Thôi Ngọc cũng vẫn luôn nhớ ngươi, vậy tại sao đã qua mười năm, hắn mới tìm được ngươi?”
Tạ Uyển Dung cụp mắt hồi lâu, thấp giọng nói:
“Năm đó bọn bắt cóc đòi Thôi phủ một nghìn lượng tiền chuộc nhưng không hề nhận được hồi âm.”
“Sau đó tiền chuộc dần dần từ một nghìn lượng giảm xuống còn một trăm lượng, nhưng Thôi phủ vẫn không phái người đến.”
“Cuối cùng, bọn bắt cóc chỉ chờ được một câu: Chỉ là một thứ nữ, không đáng giá một trăm lượng.”
“Tiền chuộc mãi không được đưa đến, sự kiên nhẫn của bọn bắt cóc cũng cạn kiệt, ta vì thế mà chịu đủ nhục nhã.”
“Mãi đến khi bọn bắt cóc nhìn thấy cáo thị tìm người của Hầu phủ, người được tìm chính là một bé gái sáu tuổi, chúng mới trang điểm, chải chuốt cho ta, đưa ta đến Hầu phủ nhận thân, lĩnh một nghìn lượng tiền thưởng.”
“Vì vậy, cho dù phụ thân có hỏi thế nào, ta cũng giả vờ mất trí nhớ, không chịu nhắc lại thân thế của mình, chỉ coi như bản thân chưa từng là nữ nhi Thôi gia.”
Ta cụp mắt nhấp một ngụm trà.
Nàng ta đã chiếm vị trí của ta suốt mười năm, chuyện này sẽ không biến mất chỉ vì nàng ta từng chịu khổ.
Nhưng những khổ sở nàng ta từng trải qua cũng không thể vì nàng ta trở thành thế thân của ta mà bị ta xóa sạch hoàn toàn.
Tạ Uyển Dung lại ngẩng mắt nhìn Ninh Vương một cái, sau đó lập tức cúi đầu, nhỏ giọng nói:
“Nếu không phải buổi yến thưởng hoa tháng trước, Hoàng hậu nương nương triệu tất cả nam nữ đến tuổi thành thân trong kinh thành vào cung dự yến, để chọn hôn sự cho Vương gia và công chúa, e rằng ngay cả cổng phủ ta cũng chẳng bước ra nửa bước.”
Thì ra là vậy.
Thôi Ngọc chính là tại buổi yến thưởng hoa ấy mới cuối cùng gặp lại nàng ta, người đã nhiều năm không xuất hiện.
Lại nhìn Tạ Uyển Dung, trong lòng ta bỗng sinh ra vài phần thương cảm khó nói thành lời.
Nàng ta là thứ nữ thật sự của Thôi phủ, là thiên kim giả của Hầu phủ.
Phụ thân tuy không nỡ rời nàng ta lúc nàng ta xuất giá, nhưng một khi Ninh Vương gây áp lực, ông ta lại không chút do dự muốn đưa nàng ta trở về ngôi nhà mà nàng ta không muốn trở về.
Nghĩ đến đây, cuối cùng ta cũng lên tiếng:
“Nếu ngươi không muốn về Thôi gia, vậy thì không cần về nữa.”
Ta nhìn nàng ta, từng chữ từng câu nói:
“Con đường sau này, tự ngươi lựa chọn.”
Nói xong, ta nhìn sang Ninh Vương, dùng cằm chỉ về phía cửa lớn.
Ninh Vương hiểu ý, thản nhiên lên tiếng:
“Bổn vương mệt rồi, không ở lại lâu nữa. Uyển Thanh, chúng ta hồi phủ.”
Ta đứng dậy đi đến phía sau hắn, đẩy xe lăn ra ngoài.
Đi đến bậc cửa, Trường Phong nhận lấy xe lăn từ tay ta, gọi người hầu cẩn thận nâng xe lăn vượt qua bậc cửa.
Nhưng phía sau lại truyền đến giọng Tạ Uyển Dung.
“Uyển Dung đa tạ tỷ tỷ đã thay muội làm chủ.”
“Chỉ là... tỷ tỷ có thể đưa muội về Vương phủ không? Muội nguyện giúp tỷ tỷ cùng nhau hầu hạ Vương gia.”
20
Lòng thương cảm vừa mới nảy sinh trong ta, trong khoảnh khắc đã bị câu nói ấy của nàng ta làm tan biến.
Ta nghiêng đầu nhìn nàng ta, thản nhiên nói:
“Không cần. Bên cạnh Vương gia có ta là đủ rồi.”
Ninh Vương ngẩng mắt nhìn ta, khóe môi mang theo một nụ cười.
Ta chợt nhận ra mình đã tự ý quyết định thay hắn, vội bổ sung thêm một câu:
“Vương gia thấy thế nào?”
Ninh Vương khẽ cong mày mắt.
“Chuyện nội trạch trong phủ, Vương phi quyết định là được.”
Ta nhận lấy xe lăn từ tay Trường Phong, đang định đẩy Vương gia rời đi.
Tạ Uyển Dung lại đuổi đến cửa, giọng run rẩy:
“Nhưng hôm đó trong yến thưởng hoa, người Hoàng hậu nương nương chọn làm Vương phi cho Vương gia, rõ ràng là ta...”
Gió ngoài cửa xuyên qua hành lang, ts dừng bước, quay đầu nhìn nàng ta.
“Cho nên?”
“Thánh chỉ ban hôn là dành cho đích nữ Hầu phủ, tỷ tỷ làm Vương phi đương nhiên không có gì đáng nói. Nay ta chỉ muốn xin một chỗ trong Vương phủ, cũng không được sao?”
“Ta đảm bảo, tuyệt đối sẽ không tranh giành gì với tỷ tỷ.”
Nàng ta vội vàng bổ sung, giống như sợ ta hiểu lầm nàng ta.
“Ta chỉ cầu có một nơi dung thân, xin tỷ tỷ giúp ta...”
Ta bị nàng ta làm cho bật cười vì tức.
Nàng ta nói không muốn trở thành quân cờ liên hôn, vậy mà lại chủ động đưa mình vào Vương phủ, trở thành thiếp của Ninh Vương.
Ta có lòng tốt để nàng ta tự lựa chọn con đường của mình, vậy mà nàng ta lại nhất quyết chọn con đường ta không thể chấp nhận nhất.
Ta nghiêng đầu nhìn nàng ta, lạnh giọng hỏi:
“Vậy ngươi có biết, vị trí Vương phi của ta có được từ đâu không?”
Nàng ta hơi sững người, lắc đầu.
“Ban đầu ta đã có hôn ước, vị hôn phu chính là ca ca ruột của ngươi, Thôi Ngọc. Nhưng vì ngươi, hắn đã lựa chọn từ hôn với ta.”
“Hầu phủ không nỡ để ngươi chịu thiệt, nên trước ngày đại hôn đã vội vàng nhận ta trở về, để ta lấy thân phận đích nữ tiếp nhận đạo thánh chỉ ban hôn này.”
“Vậy sao cuối cùng ngươi lại phải tự mình cầu xin được vào Vương phủ, làm thiếp của Ninh Vương điện hạ?”
21
Sắc mặt Tạ Uyển Dung hơi trắng bệch, dường như nàng ta chưa từng nghĩ phía sau cuộc hôn nhân này lại còn có một tầng nhân quả như vậy.
Nàng ta siết c.h.ặ.t khăn tay, thấp giọng nói:
“Nhưng Thôi ca ca đã nhận ra ta, nhất định sẽ đến tận cửa đón ta về phủ. Mẫu thân tuy vẫn muốn giữ ta lại nhưng phụ thân vừa rồi đã đồng ý, muốn để Thôi phủ phái người đến đón ta về......”
“Thay vì trở về Thôi gia hoặc ở lại Hầu phủ, mặc cho bọn họ coi ta như quân cờ liên hôn, chi bằng tự ta chọn một con đường.”
“Ta không cầu Vương gia sủng ái, chỉ cầu Vương phủ che chở.”
Nói xong, nàng ta như thể nắm được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, nhìn về phía Ninh Vương.
“Vương gia đã chịu bảo vệ tỷ tỷ, chắc hẳn cũng sẽ không để ta bị người khác bắt nạt.”
Nụ cười bên môi Ninh Vương nhạt dần.
“Tạ cô nương e là đã nhầm rồi. Ngày đó mẫu hậu chọn, là môn hộ An Định Hầu phủ, chứ không phải Tạ Uyển Dung ngươi. Nếu không, trên thánh chỉ cũng sẽ không chỉ viết đích nữ An Định Hầu phủ mà không ghi tên ngươi.”
Tạ Uyển Dung hơi thất thần, Ninh Vương lại nói:
“Bổn vương bảo vệ Vương phi, là bởi nàng là thê t.ử của bổn vương. Còn ngươi muốn gả cho ai, bị ai đem đi liên hôn, không liên quan đến bổn vương.”
Nói đến đây, Ninh Vương nhìn ta một cái:
“Hơn nữa, bổn vương đã có Vương phi, không có ý định nạp thiếp.”
Hắn nói rất bình thản, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c ta lại như bị thứ gì đó khẽ va vào.
Biết rõ đây chẳng qua chỉ là lời từ chối Tạ Uyển Dung, ta vẫn không nhịn được mà vui mừng trong lòng.
Mày mắt ta giãn ra, cong môi cười với hắn.
Sau đó ta đẩy xe lăn xoay người rời đi, không ngoảnh đầu lại nữa.
Trước cửa Hầu phủ, phụ thân dẫn mọi người trong phủ khom người tiễn chúng ta.
Nhân lúc Trường Phong và những người khác hầu hạ Ninh Vương lên xe, ta ngoảnh lại nhìn tấm biển trên cửa một lần.
