Ta Và Thái Tử Bùi Mặc Là Thanh Mai Trúc Mã - Chương 5
Cập nhật lúc: 18/06/2026 13:15
“Ta cũng không muốn gả cho chàng, nhưng hoàng mệnh khó làm trái…”
“Được rồi!”
Tấn Hàn không muốn nghe ta nói tiếp nữa.
Ta đem thân phận thật sự của mình cùng đầu đuôi sự việc kể hết ra.
Chỉ là giấu đi chuyện cũ giữa ta và Bùi Mặc.
Ta tìm t.h.u.ố.c cầm m.á.u đi đến bên hắn, đang định bôi t.h.u.ố.c cho hắn thì.
“Vậy lúc ta gặp nàng lần đầu tiên, câu đầu tiên nàng thốt ra đã là giả dối, đúng không?” Tay ta khựng lại giữa không trung, đau lòng không thốt nên lời.
Tấn Hàn cười nhạo một tiếng, mạnh mẽ xoay người rời đi, lọ t.h.u.ố.c trong tay cũng bị va đổ xuống đất.
Ta ngồi xổm xuống nhặt lọ t.h.u.ố.c, ngoài điện tiếng gió vù vù át đi tiếng nức nở của ta.
Còn nói cái gì mà cầu nguyện sao băng rất linh, toàn là lừa người.
Yên nhi hỏi ta đại ca nó sao đột nhiên lại xin đi đ.á.n.h các bộ lạc khác.
Cái gì?
Bây giờ thân phận ta bị nhận ra, hắn sẽ không phát binh đ.á.n.h Đại Ung đấy chứ?
Nhưng mà thân phận công chúa giả này của ta chắc là chưa bị nói ra.
Nếu không thì Bắc Hạ vương đã sớm trị tội ta rồi.
Yên nhi cũng sẽ không như người không có chuyện gì mà nói nói cười cười với ta.
10
Trên yến tiệc ăn mừng thắng lợi, ta gặp Tấn Hàn đã lâu không thấy, hắn đen đi không ít, người cũng gầy hơn trước.
Cùng hắn trở về còn có Bắc Hạ nhị vương t.ử.
Nghe nói Tấn Hàn thu phục không ít bộ lạc, Bắc Hạ vương rất là cao hứng, đặc biệt tổ chức yến tiệc ăn mừng này cho hắn.
Tấn Hàn nhìn ta một cái, đi đến ngồi xuống bên cạnh ta, không hề để ý tới ta.
Xem ra hắn vẫn còn đang giận ta.
Nhị đệ cười nâng ly kính rượu ta: “Ta kính đại ca và tẩu tẩu một ly, chúc các người phu thê hòa thuận, sớm sinh quý t.ử.”
Ta trợn mắt nhìn hắn trong lòng.
Đúng là vạch áo cho người xem lưng!
Không nhìn ra ta và đại ca ngươi quan hệ không được hòa hợp cho lắm sao?
Ta đã không nên đến rồi.
Ta thấy Tấn Hàn mặt sa sầm, không hề tiếp lời, buồn bực cầm ly rượu trước mặt lên uống một hơi cạn sạch.
Rất nhanh dạ dày truyền đến cơn đau dữ dội, miệng phun m.á.u tươi hôn mê bất tỉnh.
Mở mắt ra, khuôn mặt kinh hoảng thất sắc của Tấn Hàn trước khi hôn mê và khuôn mặt dịu dàng chăm chú lúc này chồng lên nhau.
Hắn thấy ta tỉnh rồi, vội vàng dời mắt đi.
Từ miệng hắn biết được ta đã trúng độc, hôn mê ba ngày mới tỉnh.
Bây giờ độc đã giải rồi, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi hẳn.
Vốn dĩ chất độc này là hạ cho cả ta và hắn, hắn còn chưa kịp uống, ta đã phát độc trước.
Hắn mới thoát được một kiếp.
“Haizz…” Ta nhìn nóc nhà không ngừng thở dài, không hề đáp lời.
“Nàng cứ thở dài mãi thế, một câu cũng không nói.” Hắn nhịn không được lên tiếng hỏi ta.
“Ta đang nghĩ số mình khổ quá, gả tới đây chưa được nửa năm, đầu tiên là lăn xuống sườn núi, sau đó là gặp thích khách, bây giờ lại trúng độc.”
“Việc tốt một chuyện cũng chưa gặp, việc xấu một chuyện cũng không rơi rụng.”
Nói xong lại tiếp tục thở dài.
“Vậy sao? Ngại quá, gả cho ta khiến nàng chịu khổ rồi.”
? ? ?
Câu này nghe sao là lạ vậy.
Mặt ta hơi ửng nóng.
“Chàng không giận ta nữa rồi à?” Ta chống mép giường ngồi dậy.
“Sao lại không đem chuyện ta giả mạo công chúa nói ra?”
Tấn Hàn khó hiểu nhìn ta: “Sớm đã không giận rồi, nàng tưởng ta giận là vì thân phận giả của nàng sao?”
……
Chẳng lẽ không phải sao?
“Nàng có phải công chúa hay không đối với ta mà nói không quan trọng.”
“Ta giận là vì nàng nói không muốn gả cho ta.”
Tấn Hàn dịu dàng nhìn ta.
Cái gì!
Thì ra là ta đã trách nhầm hắn rồi, lúc đó đang tức giận trên đầu lời ta nói quả thực có hơi nặng lời.
Nhưng đều là lời thật lòng.
“Thì ra là vậy, vậy ta xin lỗi chàng.”
“Có cô nương nhà lành nào mà muốn gả tới nơi khổ hàn này chứ? Chàng nói có phải không?”
Hắn cúi đầu không nói gì, chắc là đồng tình với lời ta nói.
Ta thấy tâm trạng hắn sa sút, vội vàng an ủi hắn: “Nhưng chàng là người tốt, cho nên ta cũng không tính là gả nhầm người.”
Trước khi quen biết hắn, ta vẫn luôn cho rằng Bùi Mặc là người tốt nhất trên thế gian này.
Đáng tiếc là bản thân đã tin nhầm người.
Xem ra bây giờ Tấn Hàn tốt hơn Bùi Mặc gấp trăm nghìn lần.
Nực cười là ta đã dùng tám năm mới nhìn rõ một người.
Cũng may đã mất đi Bùi Mặc, lại có được Tấn Hàn tốt hơn.
11
Chuyện hạ độc rất nhanh đã có kết quả.
Ta không ngờ người đó lại là nhị vương t.ử.
Tấn Hàn không bất ngờ, hắn nói tên nhị đệ của hắn từ nhỏ đã ghen ghét hắn, muốn g.i.ế.c c.h.ế.t hắn, để được làm Bắc Hạ vương.
Lần trước gặp thích khách cũng là thủ b.út của hắn ta.
May mà lần này tra rõ triệt để, phụ vương tước bỏ thân phận vương t.ử của hắn ta, đuổi hắn ta ra khỏi Bắc Hạ.
Sau này hắn ta cũng không thể làm chuyện xấu được nữa.
Ta không ngờ quyền lực lại khiến người ta trở nên lục thân bất nhận, độc ác đến thế.
Ta vốn định khuyên giải hắn một chút.
Nhìn thấy hắn mặt không chút gợn sóng nói ra những chuyện này, liền biết hắn căn bản không hề để những chuyện này trong lòng.
Nhưng vẫn đau lòng cho trải nghiệm mẹ mất sớm, huynh đệ đ.â.m sau lưng của hắn.
Ta nhẹ nhàng ôm hắn một cái.
Con đường hắn đi suốt chặng này nhất định đã nếm rất nhiều khổ sở.
Vô tình nhìn thấy cái túi thơm bên hông hắn, vừa rách vừa cũ, liền nói mình sẽ giúp hắn thêu một cái túi thơm mới.
