Ta Và Thị Lang Đại Nhân Là Oan Gia - Chương 9
Cập nhật lúc: 11/08/2026 18:03
22
Nhà nhà đều nhốt công t.ử nhà mình trong thư phòng, thúc ép dùi mài kinh sử.
Vài khuôn mặt lạ lẫm cũng xuất hiện. Là học trò từ phương xa tới thuê nhà ôn tập chuẩn bị khoa cử.
Ta trở thành kẻ cô đơn lẻ bóng.
Ai cũng đi học cả, Tiểu Ngộ bọn họ cũng chẳng rảnh chơi với ta, còn khuyên ta lo học hành cho đàng hoàng, một mình thì thật vô vị.
Tan học ở thư viện, ta chủ động mang theo lễ vật đến Diệp phủ.
Chờ Diệp Khuynh xử lý xong công vụ, ta và Diệp Lan đã trò chuyện vui vẻ suốt cả buổi chiều.
”Rầm..”
Cửa bị đẩy mạnh, Diệp Khuynh đứng nơi ngưỡng cửa.
Ánh sáng từ sau lưng hắt lại, cả người hắn tối om om, chẳng khác nào Bao Công.
Khí thế ấy khiến Diệp Lan, vừa mới cười nói vui vẻ, lập tức co rúm người lại.
”Bảo đệ đọc sách, đây là thái độ đọc sách của đệ sao? Diệp Lan, phạt đệ chép Đại Học năm lần.”
Diệp Lan run rẩy: ”Ca... ca à, năm lần... nhiều, nhiều quá…”
”Mười lần.”
Diệp Lan không dám cãi lại huynh trưởng, tức giận bèn cấu vào đùi ta một cái để trút, rụt cổ lấy sách, trải giấy tuyên, cúi đầu lặng lẽ chép phạt.
Ánh mắt Diệp Khuynh sắc như chim ưng quét đến trên người ta: ”Chu Hiệu úy, ngươi cũng muốn chép cùng tiểu đệ ta sao?”
Ta vội vàng đứng dậy chuồn ra ngoài, tiện đường dẫm một cái lên chân Diệp Lan để trả thù cú cấu vừa nãy.
Cái cách Diệp Khuynh nhìn người càng ngày càng lạnh, dọa người thật.
Nghĩ đến công lao hắn đoán giúp ta bao nhiêu câu đố đèn l.ồ.ng, ta cũng không muốn gây chuyện với hắn.
Tới gần, ta vội vàng cười nịnh nọt: ”Diệp đại nhân, nhọc ngài bận tâm rồi, chúng ta học ở đâu ạ?”
Diệp Khuynh dẫn ta vào thư phòng của hắn.
Thư phòng rất rộng, sáng sủa thoáng đãng. Bốn kệ sách chất đầy những cuốn sách dày cộm.
Chừng đó sách... phải có bao nhiêu chữ chứ?
Mới nhìn thôi đã thấy hoa cả mắt, váng cả đầu.
Chúng ta ngồi đối diện qua một chiếc bàn.
Hắn ném cho ta một quyển Thiên Tự Văn.
”Ngươi nhận ra bao nhiêu chữ trong này?”
”Hơn nửa.”
”Có viết được không?”
”Chắc là có.”
Hắn khẽ gật đầu, rồi bày ra b.út, mực, giấy, nghiên.
”Viết tên ngươi ta xem.”
Ta ngoan ngoãn cầm b.út, viết ra ba chữ: Chu Tuyết Sinh.
”Tuyết Sinh? Có nghĩa là gì?”
”Phụ thân ta nói hôm ta sinh ra, tuyết lớn phủ trắng cả trời.”
Diệp Khuynh: ”……”
23
Diệp Khuynh thực sự là một tiên sinh rất giỏi.
Chỉ một chữ thôi mà có thể giảng giải nguồn gốc tường tận, lại còn dẫn kinh trích điển làm ví dụ.
Rõ ràng ta chỉ học một chữ, vậy mà tiếp thu được bao kiến thức.
Không chỉ dạy nhận mặt chữ, còn dạy cả cách viết.
Hắn quỳ ngồi phía sau ta, cầm tay mà dạy từng nét.
Có điều ta không hiểu, tại sao hắn cứ liên tục uống nước.
Đến lần thứ mấy hắn lại bưng chén trà lên, ta nhịn không được nữa, buột miệng hỏi:
”Ngài khát đến thế sao?”
Chẳng lẽ... trong người có chỗ nào không ổn?
Động tác uống trà của hắn khựng lại, nghiêng mắt liếc ta một cái: ”Ngươi cho rằng, ngươi dễ dạy lắm chắc?”
Ta lập tức im bặt.
Học được một canh giờ, vậy mà ta còn mặt dày ở lại dùng cơm tối.
Tiểu Ngộ đ.á.n.h xe tới đón ta, Diệp Khuynh chắp tay nói:
”Tiểu ca cực nhọc rồi, từ ngày mai không cần phiền thế nữa. Ta sẽ đến thư viện đón công t.ử nhà các vị, sau bữa tối sẽ đưa về an toàn. Phiền ngươi bẩm lại với Công chúa cùng Phò mã một tiếng.”
Người này... khi nào lại biết suy nghĩ chu toàn như thế?
Nhưng cách sắp xếp ấy quả thực tiện lợi không ít.
Ta cũng vừa ý với lễ độ hắn dành cho Tiểu Ngộ.
Hôm sau đến Diệp phủ lại chẳng thấy Diệp Lan đâu.
Diệp Khuynh bảo hắn đưa Diệp Lan sang biệt viện học, tránh bị phân tâm.
Ồ... ý hắn là ta khiến Diệp Lan không chuyên tâm đọc sách đây mà.
Thôi thì... giờ ta mới thực sự là kẻ cô đơn lẻ bóng rồi.
24
Vị thư sinh từng tặng ta túi thơm lại đem một cây trâm gỗ tới, nói muốn tặng ta, nhưng linh tính mách bảo ta rằng không nên nhận.
Một bàn tay từ phía bên đột ngột vươn ra, đón lấy cây trâm.
Là Diệp Khuynh.
”Bằng hữu đồng môn tặng nhau chút lễ vật cũng là chuyện thường tình, Tuyết Sinh cứ nhận đi.”
Vậy sao?
Nếu đã là thường tình, vậy thì ta yên tâm rồi.
Ta đưa tay cầm một đầu cây trâm, khẽ kéo ra.
Diệp Khuynh không buông.
Ta dùng thêm sức..
”Rắc.”
Cây trâm gãy đôi.
...Ờ...
Mắt vị thư sinh tức thì đỏ hoe, như phủ một tầng sương ẩm.
”Chu Hiệu úy, không cần phải sỉ nhụ/c tiểu sinh đến mức này. Tiểu sinh tự biết thân phận mình thấp kém, tự có chừng mực. Từ nay về sau sẽ không quấy rầy ngài nữa.”
Ta: ”???”
Thư sinh cẩn thận nhặt lấy nửa chiếc trâm, bỏ lại vào ngự/c áo, xoay người rời đi.
Ta ngoảnh lại nhìn Diệp Khuynh: ”Lời hắn nói... nghe cứ lạ lạ sao ấy?”
Diệp Khuynh từ trên cao nhìn ta, ánh mắt lạnh nhạt: ”Chu Hiệu úy, đọc sách nhiều thêm chút, ắt sẽ thông suốt hơn.”
Ta: ”…”
Cùng ngồi xe ngựa về Diệp phủ với Diệp Khuynh, ta ngoan ngoãn ngồi ở vị trí thứ hai.
Xe lắc lư chầm chậm, bên ngoài người nói ồn ào, ta mơ màng muốn ngủ.
Bỗng có vật gì mềm mềm mát mát chạm vào mặt ta, hơi ngứa.
Khó chịu quá, ta liền tiện tay chộp lấy.
Bên tai bỗng vang lên một tiếng rê/n khe khẽ.
Mở mắt, trong tầm nhìn là một suối tóc đen nhánh, bóng mượt.
Ngẩng đầu lên.. là gương mặt không biểu cảm của Diệp Khuynh.
Ta chớp mắt mấy cái, hiểu ra tình hình, âm thầm buông lọn tóc đang nắm trong tay ra.
Ta ngồi dậy, khẽ khàng.
”Xin lỗi xin lỗi, Diệp đại nhân, tiểu nhân thất lễ rồi.”
Ngủ quên, lại còn tựa đầu lên đùi người ta.
Không hiểu sao hắn lại không đẩy ta xuống.
”Ừm.”
Một tiếng đáp trầm khàn như từ yết hầu bật ra.
Ta vội vén rèm xuống xe.
Trời đã tối đen, khiến ta khựng lại tại chỗ.
...Ta đã ngủ bao lâu rồi?
Mà xe... lại đỗ ngay trước phủ Công chúa!
”Cái này...” Ta gãi đầu lúng túng, ”Sao Diệp đại nhân không gọi ta dậy?”
”Có gọi.” Hắn vẫn ngồi thẳng tắp, trông như tượng Quan Âm lãnh đạm: ”Nhưng không có tác dụng gì.”
Ta: ”…”
”Haha... ha, vậy tiểu nhân xin cáo từ! Diệp đại nhân bảo trọng!”
”..Tuyết Sinh.”
Một tiếng gọi khiến cả da đầu ta tê rần.
Ta cứng đờ quay đầu lại: ”Diệp... Diệp đại nhân?”
Hắn đưa cho ta một chiếc đèn hình trăng khuyết: ”Cho ngươi, món đồ nhỏ thôi, cầm lấy chơi.”
Ta chẳng rõ hắn bỗng dưng đưa đèn làm gì, nhưng quà của bề trên, không thể không nhận.
Vậy là ta cúi đầu cảm tạ, nhận lấy.
”Đa tạ Diệp đại nhân, tiểu nhân cáo từ!”
Ta nhảy khỏi xe, tay xách đèn chạy vào phủ, Tiểu Hổ chạy ra hỏi: ”Đèn này ở đâu ra thế?”
Ta đáp: ”Diệp đại nhân cho đó.”
Mẫu thân ta chậm rãi buông một câu: ”Hôm nay là lễ Thượng Tỵ.*”
*(Lễ Thượng Tỵ: Lễ hội tắm gội rũ bỏ bện/h tật, trừ tà; về sau thêm các hoạt động đi chơi ngoài đồng (đạp thanh), ăn uống yến tiệc bên bờ sông.)
”Lễ gì vậy? Con chưa từng nghe.”
Bà liếc ta một cái: ”Ng/u ngố/c.”
