Ta Vô Tình Bắt Gặp Hoàng Tử Và Sủng Phi Đang Lén Lút Hoan Lạc - Chương 5
Cập nhật lúc: 25/06/2026 08:03
Mỗi một chữ lọt vào tai, l.ồ.ng n.g.ự.c ta lại nhói lên đau đớn như có hàng vạn cây kim châm muối sát.
“Cảnh Cảnh, Cảnh Cảnh...”
Trong cơn mê muội, ta như lại được nghe thấy chất giọng uy nghiêm nhưng đong đầy tình yêu thương vô bờ bến ấy đang gọi tên mình. Cha bảo vào ngày ta chào đời, vầng trăng trên cao sáng trong vằng vặc, tròn vành vạnh như một chiếc đĩa bạc, bao phủ toàn bộ nhân gian trong ánh nguyệt quang dịu dàng. Thế nên cha mới đặt tên cho ta là Cảnh Cảnh.
Dù mẫu thân qua đời từ sớm nhưng ta chưa bao giờ phải thiếu thốn bất kỳ tình thương nào. Cha thường dẫn ta tới Thiên Hương Lầu nếm thử đủ loại sơn hào hải vị, mua cho ta những bộ váy áo lộng lẫy nhất. Cha bảo đứa con gái này của cha là cô bé xinh đẹp nhất thế gian, muốn dâng tất thảy những điều tốt đẹp nhất cho ta. Khi ấy, ta chính là tiểu thư hạnh phúc nhất của cả vùng Lăng Châu này.
Bên cạnh sự nuông chiều hết mực của cha, ta còn có một người ca ca khiến ai nấy đều phải ghen tị đỏ mắt. Hễ nhắc tới cái tên Lý Lăng Phong, người dân nơi đây ai cũng tấm tắc khen ngợi đúng là “hổ phụ sinh hổ t.ử”. Huynh ấy mới mười ba tuổi đã dấn thân vào quân ngũ, mười lăm tuổi đã lập được chiến công hiển hách trên sa trường. Trong quân doanh còn truyền tai nhau rằng, chỉ cần mười năm nữa thôi, nhìn khắp bờ cõi giang sơn sẽ chẳng còn ai có thể vượt qua nổi đại tài của huynh ấy.
Mỗi bận huynh ấy khoác lên mình bộ giáp bạc cưỡi ngựa kiêu dũng đi qua phố lớn, hai bên đường luôn chật kín các vị tiểu thư khuê các đứng ngoái đầu nhìn theo đắm đuối. Nhưng huynh ấy chẳng thèm liếc mắt nhìn ai, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, ánh mắt vô cùng lạnh lùng nghiêm nghị. Chỉ duy nhất khi trông thấy bóng dáng cô nương vận chiếc áo màu vàng thướt tha đứng đợi nơi góc phố, huynh ấy mới chịu nở một nụ cười rạng rỡ. Người con gái đó chính là thiên kim của vị quân sư trong thành, Mộ Hòa. Nàng ấy khi cười đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, trên má lộ rõ hai lúm đồng tiền nhỏ xinh, vô cùng đi vào lòng người.
Thuở nhỏ cha và ca ca bận bịu suốt ngày ngoài doanh trại không có thời gian chăm sóc ta, đều là một tay Mộ Hòa tỷ tỷ thường xuyên đến phủ bầu bạn, đối với ta mà nói, nàng ấy vừa giống như một người chị lớn, lại vừa giống như người mẹ hiền. Hai người họ cũng thường xuyên chạm mặt nhau trong phủ, thế nhưng để giữ gìn lễ tiết tránh điều tiếng gièm pha, họ chưa bao giờ trò chuyện trước mặt người ngoài.
Dẫu vậy, một thiếu niên anh dũng hiên ngang và một thiếu nữ dịu dàng thục đức như họ, việc nảy sinh tình cảm nam nữ dường như là điều hiển nhiên và tự nhiên nhất trên đời. Chẳng rõ từ bao giờ, hễ Mộ Hòa tỷ tỷ nhắc tới ca ca là đôi má lại ửng hồng e thẹn. Còn ca ca mỗi bận hành quân thắng trận trở về cũng đều bí mật mang theo một món quà nhỏ, huynh ấy không hé răng nửa lời nhưng cả phủ ai nấy đều biết thừa đó là dành riêng cho Mộ Hòa tỷ tỷ. Hai người bọn họ cứ như vậy mà duy trì mối quan hệ đầy ngọt ngào ấy.
Cho đến một lần nọ, cha vô tình nhắc chuyện hồi nhỏ từng đính ước một mối hôn sự từ bé cho ca ca. Mộ Hòa tỷ tỷ nghe xong sắc mặt liền đại biến, lập tức xoay người chạy phăng ra ngoài, trên mặt lấp lánh những giọt lệ sầu. Ca ca nhìn vị phụ thân đến tận lúc này mới ngớ người ra của mình, trong lòng có cục tức nghẹn ứ mà không biết xả vào đâu, đành phải sa sầm mặt mũi vội vã đuổi theo. Ta chỉ biết rằng, khi hai người họ cùng nhau trở về phủ, gương mặt của Mộ Hòa tỷ tỷ còn đỏ hơn cả gấc chín, nhưng trong ánh mắt lại ngập tràn niềm hạnh phúc hân hoan không giấu giếm. Ca ca lén bảo riêng với ta, huynh ấy đã thưa chuyện rõ ràng với cha rồi, cuối năm nay sẽ danh chính ngôn thuận sang phủ họ Mộ để dạm ngõ cầu hôn. Ta nghe xong cũng vui lây cho hai người, có Mộ Hòa tỷ tỷ về làm tẩu tẩu của ta, cái gia đình này chắc chắn sẽ ngày một ấm êm và tràn ngập tiếng cười.
Nhưng tai họa ập đến quá bất ngờ, chiến sự bùng nổ. Lăng Châu nằm ngay bờ cõi tiếp giáp với Ly Quốc, bọn chúng bỗng dưng xuất binh vô cớ tấn công điên cuồng vào thành. Trước đó không lâu, mấy tòa thành ở phía nam thường xuyên bị bọn giặc cỏ quấy nhiễu, triều đình đã điều động phần lớn binh lực từ Lăng Châu đi chi viện, khiến cho trong thành lúc này chỉ còn sót lại vỏn vẹn vài nghìn binh sĩ canh giữ.
Quân Ly Quốc lựa chọn ra tay đột kích vào giữa một đêm tối trời, đứng từ đằng xa đã có thể nhìn thấy lửa cháy ngùn ngụt ngập tràn cả một góc trời nơi cổng thành. Cha vội vã đưa ta đến gửi gắm ở Mộ phủ rồi lập tức cùng ca ca chạy bán sống bán c.h.ế.t ra hướng cửa thành, bóng lưng hai người bọn họ vừa gấp gáp lại vừa trĩu nặng âu lo.
Mộ Hòa tỷ tỷ cứ đứng c.h.ế.t trân bên bậu cửa sổ đăm đăm nhìn ra xa, nhưng màn đêm đen kịt che khuất tất thảy, chẳng thể thấy rõ điều gì, chỉ có tiếng binh khí va chạm chan chát lạnh lùng từ hướng chiến trường vọng về. Thấy ta sợ hãi run rẩy, tỷ ấy vội ôm lấy ta an ủi: “Cảnh Cảnh đừng sợ, cha em đã phát thư khẩn cấp cầu xin triều đình phái binh cứu viện rồi. Chỉ cần cầm cự đợi được viện binh tới nơi, chúng ta sẽ được bình an vũ sự thôi.”
Hai chúng ta ở Mộ phủ mòn mỏi chờ đợi suốt bảy ngày bảy đêm, trong thành lúc này thóc cạn lương cùng, lòng dân đại loạn ai nấy đều sống trong nỗi lo sợ hãi hùng. Thậm chí có kẻ còn ngang nhiên làm loạn cướp bóc ngay trên phố lớn, vơ vét của cải để tìm đường tháo chạy thoát thân. Mộ Hòa tỷ tỷ vội vàng chốt c.h.ặ.t tất cả các lối cửa lớn nhỏ trong phủ, thế nhưng cuối cùng cánh cổng vẫn bị người ta dùng sức tông gãy.
