Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 33
Cập nhật lúc: 15/02/2026 09:03
Ban đầu lúc hắn đến, đã bảo Mai Chính Đình sắp xếp cho mình một nơi yên tĩnh để ngắm mai.
Cho nên ông mới dẫn hắn đến đây, cũng tình cờ xem được một màn kịch hay.
"Đa tạ ý tốt của Mai đại nhân." Giọng hắn lạnh lùng, nhấc chân đi lướt qua đối phương.
Mai phủ này, cũng chỉ đến thế mà thôi...
Lúc rời đi, Quân Sở Cẩn đã đưa ra kết luận về nơi này.
Mai Ấu Thư vừa ra khỏi Ám Hương Viên, lại phát hiện Nghiêm T.ử Nhiên vừa rồi rời khỏi đó không những không đi hẳn, mà ngược lại dường như cố ý đợi nàng trên con đường nàng phải đi qua.
Chỉ là đợi đến khi nàng nhìn rõ hắn ta, thì khoảng cách đã không thể tránh né được nữa, vẻ mặt nàng nhất thời lộ rõ sự kinh ngạc.
"Muội muội vừa chạy đi đâu vậy, chẳng lẽ ta đã làm gì thất lễ sao?" Nghiêm T.ử Nhiên vẫn giữ dáng vẻ tươi cười ôn hòa, nhưng bây giờ Mai Ấu Thư nhìn lại, lại cảm thấy nụ cười của hắn ta dường như cũng không còn đơn thuần nữa.
Hắn ta thấy Mai Ấu Thư không lên tiếng, lập tức nhấc chân bước một bước về phía nàng.
Mai Ấu Thư như con nai nhỏ bị kinh động, lùi lại một bước, chỉ khẽ giọng nói: "Tỷ tỷ còn đang đợi ta, ngươi đừng chắn đường của ta..."
Hắn ta thấy nàng cuối cùng cũng chịu mở lời, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng.
"Muội nói Nhị tỷ tỷ của muội sao? Chắc là muội không biết, lúc sớm chính nàng ấy đã bảo ta đợi ở Ám Hương Viên." Nghiêm T.ử Nhiên nói với nàng.
Mai Ấu Thư nghe vậy, đôi mắt trong veo như nước lập tức ánh lên vẻ kinh ngạc và hoang mang.
Mai Ấu Doanh bảo Nghiêm T.ử Nhiên đến Ám Hương Viên trước, sau đó lại cố ý bảo nàng có thể đến đó nghỉ chân, đây là cớ gì?
"Muội còn chưa hiểu sao?" Nghiêm T.ử Nhiên nhếch môi, trong lời nói mang theo vài phần ý vị chắc chắn phải có được.
"Tỷ tỷ của muội đây là đang tỏ thành ý với ta đó. Nếu ta chọn nàng ấy làm thê t.ử, nàng ấy sẽ dẫn muội cùng gả vào Nghiêm gia ta." Hắn ta mang theo chút ý xấu nói rõ ra, rất muốn xem phản ứng của tiểu cô nương.
Quả nhiên, không ngoài dự đoán của hắn ta, tiểu cô nương bị dọa đến ngây cả người.
Mai Ấu Thư bỗng nhiên nhớ lại lời Mai Ấu Doanh nói với mình ở quán trà mấy ngày trước.
Nói về chuyện tỷ tỷ dẫn theo thứ muội cùng gả cho một phu quân, loại ám chỉ rõ ràng đến thế...
Nghiêm T.ử Nhiên nhân lúc nàng còn chưa kịp phản ứng lập tức từ từ đến gần, nói với nàng: "Ban đầu ta vốn định nạp muội về trước rồi hai năm sau mới chọn chính thê. Nhưng tỷ tỷ của muội là người thông minh, nếu nàng ấy muốn gả cho ta thì không thể để chuyện đó xảy ra, nên mới đưa muội đến trước mặt ta, để ta biết, muội chính là con cá đã nằm trong lưới của ta, ta hoàn toàn có thể từ từ tính kế..."
Hắn ta cuối cùng cũng chậm rãi, trong lúc tiểu cô nương không kịp đề phòng mà tiến đến ngay trước mặt nàng.
Khuôn mặt nhỏ nhắn vì kinh sợ mà trở nên càng thêm đáng thương tội nghiệp, giống như con thỏ nhỏ, sợ đến không dám động đậy, chỉ cần đưa tay ra là có thể túm lấy tai nó, mang về nhà.
Nhân lúc tiểu cô nương không còn đường lui, hắn ta đưa tay về phía nàng, muốn vuốt ve khuôn mặt mềm mại trắng nõn kia, muốn cảm nhận trước sự ấm áp và mềm mại của nàng.
Đúng lúc này, có người nắm lấy cổ tay hắn ta.
Người kia đến lặng lẽ không một tiếng động, cũng không biết đã đứng xem kịch hay bao lâu, đã ra tay ngăn hắn ta lại ngay trước khi hắn ta sắp chạm vào tiểu cô nương đáng yêu kia.
Hắn ta ngước mắt nhìn người nọ, lập tức nhận ra vị Đại công t.ử nhà họ Mai vừa từ bên ngoài trở về, Mai Niên Cẩm.
"Muội muội này của ta mềm mại đáng yêu như hoa vậy, nhưng dù sao cũng là hoa trong nhà, người ngoài không dễ dàng chạm vào được đâu." Lúc này trên mặt Mai Niên Cẩm tuy thoáng ý cười như không, nhưng ánh mắt lại mang theo vài phần lạnh lẽo.
