Ta Xuyên Thành Người Vợ Mà Thủ Phụ Tương Lai Muốn Giết Nhất (p2 Hoàn) - Chương 42.2
Cập nhật lúc: 16/07/2026 10:13
Dương lão bản cứng mặt.
Muốn nói dối nhưng lại chẳng dám.
Ông chỉ đành cười gượng:
"Bọn họ là khách lớn, mỗi tháng mua ít nhất hai ba nghìn cân. Cho nên giá thấp hơn, một gánh một trăm ba mươi văn."
Khương Xuân lập tức hiểu rõ.
Nàng trả giá:
"Ta cũng là người biết điều, không đòi giá bằng khách lớn. Thế này đi, tính cho ta một trăm ba mươi lăm văn một gánh."
Không đợi Dương lão bản từ chối, nàng đã tiếp lời:
"Bán cho ta giá ấy, cùng lắm ngươi kiếm ít đi một chút. Nhưng nếu vì không hợp giá mà ta sang mua than nhà khác, ngươi sẽ mất luôn khoản lời của hai nghìn cân than."
Dương lão bản do dự hồi lâu, cuối cùng bất đắc dĩ cười:
"Khương nương t.ử quả nhiên là người rất biết mặc cả. Thôi được, ta ít kiếm một chút, coi như kết giao với nương t.ử."
Nói xong, ông gọi lớn về phía trước.
Hai người con trai cùng hai tiểu nhị nhanh ch.óng vào hậu viện giúp chất than lên xe.
Mỗi bao tải nặng chừng một trăm cân.
Tổng cộng chất lên mười hai bao.
Sau khi xếp xong, Khương Xuân lấy bạc thanh toán.
Dương lão bản đặt bạc lên cân.
Thỏi bạc nặng một lượng sáu tiền, tương đương một nghìn sáu trăm văn.
Một nghìn cân than giá một nghìn ba trăm năm mươi văn.
Vì vậy ông trả lại cho Khương Xuân hai trăm năm mươi văn tiền thừa.
Khương Xuân đ.á.n.h xe la, kéo theo một xe than đá đầy ắp trở về thôn Đại Liễu Thụ.
Nàng đẩy cửa lớn bước vào, mỗi tay xách một bao tải, chân bước thong dong đi về phía nhà chứa củi, đặt hai bao xuống rồi quay lại khuân tiếp.
Cứ qua lại sáu chuyến như vậy, nàng đã chuyển hết một nghìn cân than đá vào trong.
Nghe thấy động tĩnh, Tống Thời Án vén tấm rèm giấy bồi bông bên cửa sổ lên nhìn ra ngoài.
Thấy Khương Xuân mỗi tay xách một bao tải nặng trịch mà vẫn đi lại nhẹ nhàng như dạo chơi trong sân, khóe miệng hắn không khỏi giật giật.
Đời này chỉ sợ hắn khó mà chấn hưng phu cương.
Cho dù thân thể có khôi phục như thời kỳ cường thịnh nhất, lại có võ nghệ bên mình, e rằng cũng chẳng phải đối thủ của nàng.
Dù sao cũng có câu: một người khỏe bằng mười người khôn.
Có điều, với mức độ quý trọng hắn của nàng, hẳn sẽ không đến mức động thủ với hắn chứ?
Nếu nàng thật sự tát hắn một cái, chỉ sợ lập tức phải quỳ xuống vừa khóc vừa cầu hắn đừng c.h.ế.t.
Khương Xuân hoàn toàn không biết hắn đang âm thầm chê bai mình.
Sau khi trả xe la cho nhà Trâu lý chính, nàng rửa tay rồi xách t.h.u.ố.c đi vào phòng.
Nàng lắc lắc bọc t.h.u.ố.c trước mặt Tống Thời Án, cười nói:
"Lại mua thêm cho ngươi một tháng t.h.u.ố.c. Vừa hay Bảo Hòa Đường có loại sâm lát tốt hơn, ta nhờ Tào đại phu phối vào. Như vậy thân thể ngươi sẽ hồi phục nhanh hơn."
Trong lòng Tống Thời Án khẽ rung động.
Hắn dịu giọng nói:
"Làm nương t.ử tốn kém rồi."
Khương Xuân đang cúi người cất t.h.u.ố.c vào tủ bát.
Nghe thấy hai chữ "nương t.ử", lưng nàng lập tức tê dại, tim cũng mềm nhũn trong khoảnh khắc.
Nàng nhắm mắt, hít sâu một hơi.
Trời đất.
Hai chữ "nương t.ử" này lực sát thương thật quá lớn.
Mỗi lần nghe hắn gọi, nàng đều có chút không chống đỡ nổi.
Mất một lúc lâu nàng mới bình tĩnh lại, đóng cửa tủ bát rồi đứng dậy.
Để thưởng cho việc hắn chủ động gọi mình là nương t.ử, nàng lấy hai cây b.út Hồ vừa nhận được từ lần đ.á.n.h dấu ở hiệu sách, đặt lên bàn nhỏ trên giường đất trước mặt hắn.
Nàng cười hì hì:
"Hôm nay ở huyện thành có mấy văn nhân đ.á.n.h nhau, hiện trường loạn thành một đoàn. Ta chen vào đục nước béo cò nhặt được hai cây b.út lông. ngươi xem thử dùng được không?"
Ban đầu Tống Thời Án định mở miệng giáo huấn nàng vì hành động bất chấp nguy hiểm ấy.
Nhưng ánh mắt vừa rơi lên hai cây b.út, hắn lập tức nghẹn lời.
Đó là loại b.út Hồ dùng lông sói tốt nhất chế thành.
Trước khi Tống gia gặp nạn, thứ hắn dùng chính là loại b.út như vậy.
Thậm chí chất lượng còn không bằng hai cây này.
Loại b.út này hiển nhiên không phải thứ một đám văn nhân có thể vừa đ.á.n.h nhau vừa đ.á.n.h rơi trên đường.
Chắc chắn là từ thần thông lấy vật trong hư không của nàng.
Hắn liếc nàng một cái, lạnh nhạt nói:
"Nương t.ử thật có mắt nhìn. Tùy tiện nhặt một cái là nhặt được hai cây b.út Hồ lông sói trị giá hai ba mươi lượng bạc."
Đôi mắt hạnh của Khương Xuân lập tức trợn tròn.
Cái gì?
Hai cây b.út lông nhìn chẳng có gì đặc biệt này lại đáng giá tới hai ba mươi lượng bạc?
Nàng chẳng hiểu gì về b.út lông.
Kiếp trước nàng lên mạng mua năm mươi đồng được năm mươi cây b.út, hỏng cây nào vứt cây đó, chủ yếu là rẻ.
Quả thật không biết nhìn hàng.
Ánh mắt nàng lập tức nóng rực nhìn chằm chằm hai cây b.út.
Trong lòng nảy sinh ý nghĩ đòi lại, đem tới hiệu cầm đồ đổi lấy bạc.
Nhưng nghĩ tới rồi lại không mở nổi miệng.
Quà đã tặng đi, nào có đạo lý lấy lại?
Nàng còn cần mặt mũi nữa chứ.
Nhưng đó là hai ba mươi lượng bạc đấy!
Có thể làm được biết bao chuyện.
Nghĩ thôi đã thấy đau lòng.
Tống Thời Án nhìn sắc mặt nàng biến đổi liên tục như mở tiệm nhuộm, đại khái cũng đoán được nàng đang nghĩ gì.
Hắn chủ động nói:
"Ta dùng b.út trúc là được. Hai cây này nàng đem đi cầm đi."
Khương Xuân vốn còn đang do dự.
Thấy hắn săn sóc như vậy, nàng lại càng đau lòng hơn.
Cuối cùng vẫn nghiến răng nói:
"Cầm cái gì mà cầm? Chàng phong thần tuấn lãng như vậy, chẳng lẽ không xứng dùng loại b.út tốt thế này?"
"Tất nhiên là xứng, nhưng không cần thiết."
Tống Thời Án mím môi, dịu giọng khuyên:
"Nghe lời ta, đem đi cầm đi. Bút tốt như vậy mà dùng để chép sách thì quá phí của trời. Ta dùng cũng không yên lòng."
Khi hắn dịu dàng nhỏ nhẹ nói chuyện, lực sát thương thật quá lớn.
Khương Xuân cảm thấy miệng mình như không còn nghe theo sai khiến.
Nàng lập tức đổi ý:
"Được, ta nghe chàng."
Thấy nàng hiếm khi dễ nói chuyện như vậy, lại không làm nũng càn quấy, khóe môi Tống Thời Án không khỏi cong lên thành một nụ cười nhạt.
Đúng lúc ấy, cửa lớn bên ngoài bỗng bị đẩy mở.
Một giọng nói quen thuộc vang lên trong sân:
"Muội phu, Xuân Nương, hai người có ở nhà không?"
