Ta Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Lầy Lội Nhất Tông Môn - Chương 37
Cập nhật lúc: 11/04/2026 14:10
“May quá may quá, hóa ra chỉ là nằm mơ thôi, sư muội muội không sao chứ?”
Hắn cúi đầu, tầm mắt dừng lại trên bàn chân mới xỏ được một nửa chiếc ủng của tiểu sư muội:
“Tiểu sư muội sao muội lại cởi giày ra thế, mau đi vào đi, lát nữa bị cảm lạnh bây giờ.”
Tiêu Ngô ngồi bệt xuống đất tiếp tục xỏ giày.
Gà sắt ngậm một miếng thịt nướng lạch bạch chạy tới nịnh nọt, đôi mắt hạt đậu nhìn nàng với vẻ sùng bái không thể tả xiết.
Tiêu Ngô nhìn cái mỏ gà của nó là lại nhớ tới cảnh nó gãi chân:
“Ngươi ăn trước đi, ta chưa thấy đói.”
Gà sắt một hớp nuốt chửng miếng thịt nướng, ngay trước mắt Tiêu Ngô vừa lắc m-ông vừa lắc đầu.
“Chíp!
Chủ nhân, người có thấy người ta thay đổi nhiều lắm không.”
“Có, ngươi b-éo tròn như quả bóng rồi, còn bay nổi không vậy?”
Tiêu Ngô cướp lấy miếng thịt Lôi Vân Báo vừa nướng xong rồi ngon lành thưởng thức.
Lôi Vân Báo dám giận mà không dám nói, chỉ mới trôi qua một tháng mà tu vi jsg của vị cô nãi nãi này thế mà đã đạt tới Trúc cơ hậu kỳ, đúng là đáng sợ đến cực điểm!
Gà sắt dùng chân mà nghĩ cũng biết cái miệng của chủ nhân chẳng thốt ra được lời nào tốt đẹp, nó chủ động sáp lại gần, phô diễn cái đỉnh đầu đã bắt đầu mọc lông cho nàng xem.
“Chíp~ Chủ nhân, ai gia mọc tóc rồi, ai gia mọc tóc rồi nè.”
Nó thẹn thùng lắc lắc m-ông:
“Đều là nhờ công lao chủ nhân nỗ lực thăng cấp đó, chủ nhân người đúng là quá lợi hại rồi chíp~”
“Ồ~ Thế ngươi đã làm được những gì rồi?”
Tiêu Ngô túm lấy đuôi nó cười lạnh:
“Linh thú khế ước của người khác đều là thú dắt chủ nhân thăng cấp, ta khế ước với ngươi thì chẳng được cái gì cả, hửm?”
Gà sắt không trả lời, nhanh nhảu lăn sang một bên giả vờ làm con chim cút.
“A!
Mặt của ta!”
Tiêu Thư Trạch vốn định vuốt cằm, không ngờ lại sờ trúng một vốc râu, hắn túm lấy da của Lôi Vân Báo kích động hỏi:
“A Báo, hiện tại là lúc nào rồi.”
Lôi Vân Báo xòe móng vuốt ra nghiêm túc đếm, khi Tiêu Thư Trạch nghe nói đã trôi qua một tháng thì suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ.
Hắn vội vàng tìm một đống cỏ khô trốn vào trong để cạo râu, cạo râu xong lại rửa sạch bụi bẩn trên mặt, lập tức biến lại thành chàng thiếu niên thanh thoát của ngày nào.
Hai người hai thú ăn no nê rồi cùng nằm dưới gốc cây nghỉ ngơi.
Tiêu Thư Trạch ngậm một cọng cỏ đuôi ch.ó, đột nhiên ngồi bật dậy kinh hãi:
“Tiểu sư muội, hình như chúng ta quên mang theo thứ gì đó rồi?”
Bị hắn nói như vậy, Tiêu Ngô cũng nhận ra mình đã bỏ sót cái gì đó.
Bỗng nhiên, hai người nhìn nhau, đồng thanh nói ra tên của một người:
“Khúc Hướng Vãn!”
Lúc trước ở ngoài bí cảnh đã giao hẹn là ba người cùng đi, không ngờ bị Hoàng trưởng lão phá ngang nên đã bỏ rơi hắn rồi.
Nhóm ba người còn chưa kịp tỏa sáng đã lạc mất nhau.
Xem ra đều là số mệnh.
Còn Khúc Hướng Vãn bị bọn họ bỏ rơi thì đang một mình ngồi xổm trên cành cây cao tít không dám động đậy, dưới gốc cây là một vòng rồi lại một vòng linh cẩu đang nhìn chằm chằm đầy thèm thuồng.
Hắn ôm lấy cánh tay không ngừng lau nước mắt:
“Đồ l.ừ.a đ.ả.o, đã nói là phải để nhóm ba người tỏa sáng rực rỡ trong bí cảnh Long Uyên mà.”
Tiêu Thư Trạch nằm lại như cũ:
“Đúng rồi tiểu sư muội, muội có biết sau khi chúng ta bị cuốn vào cổng đồng đã xảy ra chuyện gì không?”
Tiêu Ngô đơn giản kể lại chuyện mình nhận được truyền thừa.
Khi hắn nghe nói thần hồn của Chử Hòa vẫn còn nguyên vẹn thì thở phào một hơi:
“Vậy thì tại sao huynh lại bị ngất đi nhiều ngày như vậy?”
Chưa đợi Tiêu Ngô trả lời, hắn đã tự lẩm bẩm:
“Tiểu sư muội huynh biết rồi, chắc chắn là tiền bối đã nhìn trúng muội, sau đó để bảo mật nên mới đ-ánh huynh ngất xỉu đó.”
Thiếu niên à, huynh đã phát hiện ra chân tướng rồi đấy.
Tiêu Ngô đành gật đầu:
“Đại khái là ý đó đi.”
“Vậy tiểu sư muội, huynh có thể xem thanh kiếm vợ của muội không?”
Tiêu Thư Trạch vạn phần mong đợi xoa xoa tay, đó chính là thanh kiếm đứng đầu trong thập đại danh kiếm truyền thuyết đó nha.
“Để muội hỏi xem đã, nó hơi nhát gan.”
Tiêu Ngô dùng ý niệm trao đổi với Thái Tùy một phen, sau khi nhận được sự đồng ý nàng mới rút kiếm ra khỏi bao.
Tiêu Thư Trạch kinh thán nói:
“Oa, thanh kiếm đẹp quá, tiểu sư muội huynh có thể sờ vào bảo bối lớn của muội một chút được không?”
Lời hắn vừa dứt, thanh Tuế Hình bên hông đã tự động bay ra đuổi theo c.h.é.m hắn xối xả.
“Tuế Hình, ta sai rồi ta sai rồi, người ta thích nhất chắc chắn là ngươi mà.”
Tiêu Thư Trạch vừa xin lỗi Tuế Hình vừa không ngừng bỏ chạy.
“Cái tên đó đúng là ng-ực to mà không có não!”
Tiêu Ngô nghe thấy tiếng c.h.ử.i rủa này lập tức kích hoạt ẩn tức phù, dắt theo sư huynh trèo lên cây trốn.
Dưới gốc cây.
Mạc Thanh Chiêu dìu Tạ Khinh Trúc đang bị dọa cho khiếp sợ, vừa đi vừa c.h.ử.i:
“Hắn rõ ràng đã g-iết ch-ết con Liệt Phong Hổ đó rồi thì sư muội đã có thể có được con hổ con đó, không ngờ hắn lại thả cả hai mẹ con Liệt Phong Hổ đi mất.”
“Đúng là một phế vật chỉ biết đến lòng nhân từ của đàn bà!”
“Tam sư huynh đừng nói nữa.”
Tạ Khinh Trúc khuôn mặt trắng bệch:
“Huynh ấy cũng chỉ là lòng dạ lương thiện thôi, huynh nói như vậy làm muội thấy lòng dạ mình độc ác thế nào ấy, cứ nhất định phải chia rẽ mẹ con chúng nó.”
Nàng ta vừa nói vừa khóc nức nở:
“Đều là tại muội không tốt, lúc đầu muội cứ ngỡ con hổ con đáng thương đó là trẻ mồ côi nên mới muốn mang về nuôi nấng, đều trách muội, nếu không phải tại muội thì nhị sư tỷ cũng không bị thương.”
Mạnh Nhất Chu ôm lấy bả vai bị thương đi phía sau, không nói một lời.
Nàng rõ ràng đã nhắc nhở rồi, trong cái ổ đó có khí tức của thú mẹ, nhưng Tạ Khinh Trúc chính là không nghe, nàng ta thánh mẫu tâm bộc phát thấy nó đáng thương nên cứ nhất định phải mang đi cho bằng được.
Mạc Thanh Chiêu quay đầu nhìn Mạnh Nhất Chu sắc mặt có chút không tốt, rồi quay lại tiếp tục an ủi Tạ Khinh Trúc:
“Tiểu sư muội, nhị sư tỷ tỷ ấy sẽ không trách muội đâu.”
Đợi ba người bọn họ đi xa rồi Tiêu Ngô mới chậm rãi từ trên cây nhảy xuống.
Ng-ực to mà không có não?
Người đầu tiên nàng liên tưởng tới chính là tam sư huynh.
Chỉ tiếc là sau khi vào bí cảnh thì ngọc bài thân phận tạm thời mất hiệu lực, nếu không đã sớm liên lạc với tam sư huynh rồi.
Tiêu Ngô dẫn theo một người hai thú âm thầm bám theo sau bọn Tạ Khinh Trúc.
Trực giác mách bảo nàng chỉ cần đi theo Tạ Khinh Trúc chắc chắn sẽ gặp được tam sư huynh, tệ hơn nữa thì cũng có thể lén lút bám đuôi cướp lấy cơ duyên.
Chắc chắn là có lời không lỗ mà.
“Tiểu sư muội giờ chúng ta phải làm gì đây?”
Tiêu Thư Trạch không hiểu tại sao lại phải đi theo sau.
