Tái Giá Cho Em Chồng Ở Thập Niên 70 [xuyên Sách] - Chương 123
Cập nhật lúc: 27/02/2026 19:32
Tô Thừa Đường vốn đang ngồi ở mép giường sưởi, liền nhảy xuống, kích động nói:
“Vậy thì tốt quá rồi!
Chị dâu chắc chắn vui lắm."
Lưu Yến Xuân cũng cười nói:
“Chuyện vui nhà chúng ta đúng là nhiều thật, Điềm Điềm làm giáo viên, vợ cháu lại có tin vui, đúng là song hỉ lâm môn."
Hoắc Trung Hán cũng nói:
“Tốt, tốt quá, ai nấy đều có diện mạo mới rồi."
“Bây giờ chị ấy được mấy tháng rồi, có phản ứng gì không ạ?"
Tô Thừa Đường lo lắng cho sức khỏe của Viên Mai, tỉ mỉ hỏi:
“Ăn uống có đầy đủ không anh?"
Không nhắc chuyện này thì thôi, Tô Gia Hòa bất lực nói:
“Cũng mới được hơn một tháng, chẳng có phản ứng gì khác, chỉ là cứ thích ăn đồ chua.
Ăn rau mà chẳng giống ăn rau tí nào, đúng là rau ngâm giấm luôn.
Còn nói muốn ăn mận khô, trời đất đóng băng thế này anh đi khắp nơi mua mận khô mà vẫn chưa mua được."
Lưu Yến Xuân nói:
“Chua trai cay gái, biết đâu lại là một thằng cu kháu khỉnh."
Tô Gia Hòa thì nói:
“Con trai hay con gái đều như nhau cả, chỉ cần mẹ tròn con vuông, bọn họ bình an là cháu không còn mong muốn gì khác rồi."
Tô Thừa Đường tin vào lời nói này của Tô Gia Hòa, anh rất yêu Viên Mai, từ tâm trạng lo lắng khi cô phẫu thuật là có thể cảm nhận được.
Anh nói con trai con gái như nhau, thì đúng là thật lòng không có tư tưởng trọng nam khinh nữ.
Tô Thừa Đường thực sự vui mừng thay anh và Viên Mai.
“Lần trước người đổi lê có mang theo mận khô đấy, cả một vò lớn, mà chẳng ai muốn lấy."
Lưu Yến Xuân nói:
“Tính ra hai ngày nữa là Tết rồi, không biết người ta có đến nữa không.
Bác hiểu tâm trạng muốn ăn đồ gì đó khi mang thai, hận không được ăn ngay lập tức.
Ăn được thì nhớ cả đời, không ăn được cũng nhớ cả đời."
Hoắc Trung Hán liếc nhìn Lưu Yến Xuân, không lên tiếng.
Ông quá hiểu tính nết vợ mình.
Hồi đó khi m.a.n.g t.h.a.i Hoắc Thu Sơn, bà bảo muốn ăn thịt đại bàng, ông phải đeo cung lên núi, cùng các thợ săn khác canh chừng nửa tháng trời, cuối cùng cũng b-ắn được một con đại bàng.
Đợi đến lúc về nhà, Lưu Yến Xuân lại không ăn đại bàng nữa, không những không ăn đại bàng, đến thịt lợn rừng cũng chẳng thèm, nhất quyết đòi ăn táo.
Thời đó táo quý giá biết bao, Hoắc Trung Hán lúc đó còn trẻ, trong tay không có tiền.
Ông đành bán luôn cái áo bông lót thân, nửa đêm đi bộ lên huyện đổi lấy mười quả táo mang về.
Lưu Yến Xuân ngồi trên giường sưởi vác cái bụng bầu to tướng, c.ắ.n rôm rốp ăn hết sạch, vừa ăn vừa cười với ông.
“Lần này anh ra ngoài là để qua thăm em, sẵn tiện báo tin của Tiểu Mai cho em biết."
Tô Gia Hòa chào hỏi xong ở nhà chính, ra đứng ở gian giữa nói:
“Ngoài ra là muốn hỏi xem nhà ai có mận khô không, anh không tin mười dặm tám dặm quanh đây lại không có ai có."
Tô Gia Hòa vỗ vỗ túi quần:
“Một tờ mười tệ đổi hai cân mận khô, anh hai không tiếc đâu."
“Anh không tiếc em cũng không tiếc."
Tô Thừa Đường lấy từ trong phòng ra ba chiếc áo len chui đầu kiểu dáng hiện đại, nói:
“Cái này cho chị dâu hai, cái này cho Tiểu Hòa, còn cái này cho Quế Hương.
Ngoài ra em có đôi giày, giúp người ta làm bị to quá người ta không lấy, cũng cho Quế Hương đi luôn."
“Tin em mới lạ."
Tô Gia Hòa khẽ b.úng mũi cô nói:
“Yên tâm, anh chắc chắn sẽ nói với Quế Hương như vậy, nếu không con bé sẽ không nhận đâu."
Bị đ-âm trúng tim đen, Tô Thừa Đường cũng không để ý, cô khoác tay Tô Gia Hòa tiễn anh ra ngoài sân, lo lắng dặn dò:
“Anh nhớ đi đường lớn, đừng có lên núi.
Qua hợp tác xã tín dụng xem thử trước, nếu không có em cũng sẽ nghĩ cách giúp anh.
Anh nhất định phải cẩn thận đấy."
Tô Gia Hòa đứng trong gió tuyết vẫy vẫy tay, đeo gùi hiên ngang rời đi.
Tô Thừa Đường đưa mắt nhìn theo, cô biết anh hai thực lòng quan tâm cô, chỉ cần rảnh là sẽ qua thăm đứa em gái “góa phụ nhỏ" đáng thương này.
Phải nói là anh cả lầm lì, anh hai ranh mãnh, dường như nhà khác cũng có tình trạng như vậy.
Chứ như nhà họ Hoắc, anh cả hiểu lễ nghĩa, anh hai lại như thổ phỉ mà tâm cơ còn nhiều, chắc là hiếm thấy.
Chắc chắn là lúc sinh anh hai bị đột biến gen rồi, nếu không sự khác biệt sao lại lớn thế được.
Tô Thừa Đường gãi đầu, thây kệ đi, mình cứ sống tốt phần mình là được.
Hôm nay là buổi “tập huấn" cuối cùng trước năm mới, may mà buổi chiều gió tuyết đã ngừng, Tô Thừa Đường đi tới đó không tốn quá nhiều sức lực.
Trong văn phòng, để tiết kiệm củi đốt, Tô Thừa Đường và cô Dư cùng với mấy giáo viên tiểu học khác dùng chung một phòng làm việc.
“Vốn dĩ định để các cô dùng riêng một phòng, nhưng củi của trường không đủ dùng, đều đem đốt ở các lớp học hết rồi.
Khổ gì thì khổ chứ không được để học sinh khổ, chúng là tương lai của tổ quốc, các cô thấy đúng không?"
Cô Dư không vui lắm, hai người một phòng tốt hơn nhiều so với nhiều người một phòng, ít nhất không khí cũng trong lành hơn.
Mấy ông thầy giáo này còn có người hút thu-ốc, chẳng mấy chốc mà căn phòng đã sực mùi hôi hám.
Nếu bà ta chỉ ở cùng Tô Thừa Đường, dù sao cũng là đồng chí nữ, trong phòng luôn có mùi hương thoang thoảng, sạch sẽ thanh sảng.
Tô Thừa Đường vừa đến văn phòng, Hiệu trưởng Tôn lại tới nói với cô chuyện mọi người cùng làm việc chung.
Tô Thừa Đường cau mày, đi đến bên cửa sổ, mở một khe nhỏ.
Gió bắc lạnh thấu xương lập tức cuốn phăng không khí đục ngầu ra ngoài, để lại một phòng hơi lạnh giá.
“Cái... cái này là làm gì vậy."
Hiệu trưởng Tôn tưởng Tô Thừa Đường phản đối, bà định khuyên nhủ vài câu, liền nghe Tô Thừa Đường nói:
“Dùng chung văn phòng chúng tôi không có ý kiến, điều kiện duy nhất là không được hút thu-ốc trong văn phòng."
“Vậy bảo chúng tôi đi đâu mà hút?"
Một giáo viên nam không hài lòng nói:
“Vốn dĩ chỗ này cũng là cho các cô mượn để làm việc thôi, các cô cũng đâu phải giáo viên tiểu học chính quy."
“Muốn hút thì ra ngoài mà hút, anh đã làm thầy giáo rồi mà còn không biết khói thu-ốc l-á thụ động có thể hại ch-ết người sao?"
Tô Thừa Đường nghe cái giọng điệu của anh ta là thấy phiền, giọng điệu cũng không khách khí nói:
“Người thường xuyên hút thu-ốc miệng đều hôi rình, răng thì vàng khè, phổi thì đen sì.
Chút thường thức này anh không có sao?"
Giáo viên nam kia bị cô nói cho nghẹn họng, không nhịn được mà ho một tiếng.
Tô Thừa Đường cười lạnh nói:
“Xem kìa, phổi hỏng rồi đấy."
Cũng chẳng phải người nhà mình, anh ta không nể mặt cô, cô cũng chẳng việc gì phải nể mặt anh ta.
Cô Dư thừa cơ nói:
“Cần gì phải tính toán với đồng chí nữ chứ, cùng lắm thì ra cửa mà hút, gió cũng chẳng to lắm đâu."
Tô Thừa Đường biết cô Dư cũng không hút thu-ốc, ở văn phòng còn từng phàn nàn giáo viên khác là những ống khói di động.
Bây giờ bà ta lại mượn cớ của cô, nhìn thì như đang khuyên ngăn, thực chất là đổ hết mâu thuẫn lên đầu cô.
