Tái Giá Cho Em Chồng Ở Thập Niên 70 [xuyên Sách] - Chương 16
Cập nhật lúc: 27/02/2026 14:18
“Nhiệt độ dần tăng lên, chẳng mấy chốc khuôn mặt Tô Thừa Đường đã trở nên trắng hồng rạng rỡ.
Trên trán còn lấm tấm mồ hôi.”
Viên Mai người đầy hàn khí, ngược lại cảm thấy rất dễ chịu.
Cô tay không có lực, cùng Tô Thừa Đường mỗi người một bên vắt quần áo.
Chỗ này cách ống xi măng không xa, hai người mải mê giặt quần áo không chú ý trên ống xi măng có mấy người đang đứng nhìn trộm về phía này.
Nói chính xác hơn là Vương Liên Hoa, Ngô Ngọc Đình và một người đàn ông đang cõng một đứa liệt khác.
Người đàn ông được cõng trân trân nhìn Tô Thừa Đường, cho đến lúc rời đi vẫn ngoái cổ cố nhìn theo cô.
Sau lưng họ là Vương Liên Hoa, miệng cười ngoác tận mang tai, bước chân hăm hở đi về phía thôn bên cạnh.
Đợi Tô Thừa Đường giặt xong quần áo, về nhà phơi trong sân xong, lại phải ra hợp tác xã mua đậu phụ mới đưa tới hôm nay.
Họ đến muộn, người xếp hàng mua đậu phụ ở hợp tác xã thành một hàng dài dằng dặc.
Đứng ở cuối hàng, Viên Mai tính toán số đậu phụ còn lại đang bốc khói nóng hổi, đếm số đầu người phía trước, ước chừng chắc là mua được.
Đợi đến lượt mình thì đúng là hai miếng cuối cùng rơi vào tay họ.
Miếng đậu trắng phau vuông vức, hai miếng nặng chừng hai cân.
Đứa trẻ đứng sau Tô Thừa Đường thấy hết đậu phụ liền gào khóc, bà nó tiện tay bốc một miếng bã đậu còn sót lại trên tấm ván đậu nhét vào miệng nó, rồi vừa lôi vừa kéo nó đi mất.
Tô Thừa Đường về đến nhà, gặp Tô Gia Hòa đi từ phía bên kia tới, tay còn xách một con cá diếc đồng to bằng bàn tay.
Tô Thừa Đường cười hi hi nói:
“Thế này thì tốt quá rồi, chúng ta có thể thêm món canh cá diếc nấu đậu phụ."
Tô Gia Hòa xin được con cá diếc này chính là để tẩm bổ cho vợ, còn đang sầu vì một con cá diếc nhỏ thế này không đủ chia, nghe lời này cũng hết giận em gái luôn, vội nói:
“Tốt quá tốt quá, hầm thêm nhiều nước cho mọi người cùng ăn, để chị dâu hai em ăn nhiều thịt cá một chút."
Tô Thừa Đường trêu anh ta:
“Ngốc thế, chất dinh dưỡng hầm ra đều ở trong nước hết, phải để chị dâu hai uống nhiều nước canh vào."
Tô Gia Hòa cũng chẳng biết thẹn, mặt dày nói:
“Em gái biết nhiều thật đấy, em chăm sóc chị dâu hai em một chút nhé."
“Muốn uống thì để cả nhà cùng uống, một mình em uống thì ra thể thống gì."
Viên Mai đứng trước đống quần áo đang phơi, đỏ mặt nói:
“Em cũng đâu có thèm thuồng đến thế."
Tô Thừa Đường bước vào nhà vài bước nói:
“Hai vợ chồng anh chị cứ thong thả mà phân bua, em đi nấu cơm đây."
“Chẳng có gì phải phân bua cả, chị vào nhóm lửa cho em."
Viên Mai dù sao cũng hay xấu hổ, người nông thôn tình cảm nội liễm, cứ thấy thân mật một chút là thấy quá đà.
Tô Thừa Đường thái đậu phụ thành miếng trên thớt, cảm thán:
“Thật không ngờ đậu phụ lại thành hàng hiếm như vậy, đến muộn một chút là không mua nổi luôn."
Viên Mai nói:
“Đều là đậu phụ nhà họ Dương đấy, vốn dĩ người trong thôn đó sống bằng nghề làm đậu phụ, quẩy đòn gánh đi khắp các thôn lân cận để bán đậu, sau này xưởng đậu phụ quy về tập thể rồi, người biết làm đậu phụ ngày càng ít đi.
Số đậu phụ này là do thôn mình với thôn họ quan hệ tốt mới được đưa tới đấy, các thôn khác còn chẳng đến lượt đâu."
Tô Gia Hòa giúp vợ ôm thân cao lương vào nhà nói:
“Thực ra cũng chẳng hiếm gì đâu, chẳng qua là không được ăn thịt nên coi đậu phụ là thịt thôi.
Nói về mấy năm trước, bên Thanh Phượng cũng có người biết làm đậu phụ, còn ngon hơn cái này nhiều, vị đậu đậm đà lắm.
Tiếc là cũng chẳng có xưởng đậu phụ nào, ăn được hai lần là không thấy nữa rồi."
Tô Thừa Đường cho miếng đậu phụ vào nồi nước sôi, lấy lưng xẻng đẩy nhẹ một cái, thầm ghi nhớ trong lòng chuyện bên Thanh Phượng có người biết làm đậu phụ.
Đến trưa, những người xuống ruộng làm việc về nhà ăn cơm.
Cả nhà đều có mặt, duy chỉ thiếu Ngô Ngọc Đình.
Món đậu phụ sốt đỏ của Tô Thừa Đường làm còn thơm hơn cả thịt, tay nghề nhận được sự khen ngợi đồng thanh của cả nhà, nước sốt đều được dùng để trộn cơm ăn hết sạch.
Còn cả canh cá diếc nấu đậu phụ nữa, không có một chút mùi bùn nào, ngọt thanh vừa miệng, nước canh hầm ra có màu trắng như sữa, cuối cùng còn lại chút nước canh dưới đáy Viên Mai thật sự uống không nổi nữa, đều để Tô Gia Hòa húp sạch.
Anh cả vẫn lầm lì ăn cơm xong là lại xuống ruộng làm việc luôn.
Con gái anh ta Tô Tiểu Hòa cuối cùng cũng lộ diện, khuôn mặt còn nét trẻ con bị nắng thiêu đen nhẻm, tóc cắt rất ngắn, trông như một thằng nhóc vậy.
Mười ba tuổi đã cao lắm rồi, chỉ có điều mắc chung một chứng bệnh với cha nó, đi đường lưng không thẳng lên được.
Tô Thừa Đường thấy con bé chỉ biết cúi đầu húp cơm nước không dám gắp thức ăn, lén lút liếc nhìn mọi người, bèn gắp cho nó miếng đậu phụ sốt.
Con bé cũng chẳng sợ nóng mồm, nuốt chửng vào trong như thể sợ ai tranh mất.
Ăn cơm xong Tô Tiểu Hòa liền theo Tô Quốc Chính xuống ruộng, vác chiếc cuốc dành cho người lớn, chuẩn bị ra đồng đào khoai lang.
Tô Thừa Đường nhìn theo bóng dáng một lớn một nhỏ mà không thốt nên lời, tiễn họ đi xong, cứ thấy mình quên mất điều gì đó.
Chị dâu cả...
Ngô Ngọc Đình...
Ấy ch-ết, không đúng nha.
Nhớ mang máng là Ngô Ngọc Đình cứ hễ về nhà ngoại là lại ra gầm cầu đầu thôn hẹn hò với nhân tình mà.
Hai cha con anh cả bên này làm việc cực khổ, cô không thể để Ngô Ngọc Đình ở ngoài nhởn nhơ tận hưởng cuộc sống mới được.
Không được, cô phải kéo anh cả đi bắt gian mới được.
Tô Thừa Đường vốn định đợi anh cả đi làm đồng về sẽ đề cập chuyện đi tìm chị dâu cả.
Cô ngồi trong phòng khâu vá một lúc, trong lòng không hiểu sao cứ thấy bồn chồn không yên.
Cô quy kết chuyện này là do Ngô Ngọc Đình ngoại tình, cô ngồi trên giường sưởi thẩn thờ một lát, cuối cùng xỏ dép đứng dậy đi tìm chị dâu hai.
Viên Mai đang ở trong phòng giúp người nhà vá quần áo, Tô Thừa Đường đứng ở cửa phòng cô nói:
“Chị dâu hai, chị có biết họ đào khoai lang ở đâu không ạ?"
Viên Mai c.ắ.n đứt sợi chỉ, ngẩng đầu nhìn cô em chồng mảnh mai xinh đẹp nói:
“Mẹ dặn rồi, không để em xuống ruộng kiếm điểm công đâu, nhà mình không thiếu miếng ăn của em."
Vả lại, cô là người thành phố thì biết làm việc đồng áng gì chứ, còn hai tháng nữa là lấy chồng rồi, không cần thiết phải làm chuyện đó.
Tô Thừa Đường đi vào phòng ngồi xuống mép giường sưởi của cô nói:
“Vậy em không đi tìm họ nữa, chị có ra sông lớn không?
Em muốn ra trên cầu đi dạo một chút."
Viên Mai tưởng cô muốn đi dạo giải khuây:
“Cầu lớn chả có gì mà đi dạo cả, muốn đi thì thà ra cầu đ-á phía bắc còn hơn.
Chỗ đó ít người, nước chảy cũng không xiết, còn có thể nhặt được ít ốc về."
Tô Thừa Đường chỉ biết địa điểm ngoại tình của Ngô Ngọc Đình là một gầm cầu.
Nếu ở bên phía cầu lớn người qua kẻ lại, hai đầu thông với thôn xóm thì không phải là chỗ kín đáo.
Hoặc là còn có gầm cầu khác.
Viên Mai nhắc đến cầu đ-á, cô liền hỏi ngay:
“Cầu đ-á có gầm cầu không chị?"
