Tái Giá Cho Em Chồng Ở Thập Niên 70 [xuyên Sách] - Chương 9
Cập nhật lúc: 27/02/2026 14:16
“Đây chẳng phải là chị dâu cả Ngô Ngọc Đình thì còn là ai nữa?”
Lời này rõ ràng là mắng cho Tô Thừa Đường nghe, định dằn mặt cô ngay từ đầu.
Triệu Chí Hòa chau mày, dù đã tiêm phòng cho Tô Thừa Đường, anh cũng không dám chắc liệu Tô Thừa Đường đang lúc ăn nhờ ở đậu có để tâm đến những lời nghiệt ngã của Ngô Ngọc Đình hay không.
Tô Thái Bình và bà bạn già Triệu Vĩnh Hương cuống cuồng chạy về nhưng vẫn chậm một bước.
Triệu Vĩnh Hương đứng ở cửa, đối diện với cô con dâu cả điêu ngoa này, nhất thời sững người lại, há miệng định nói gì đó nhưng tiếng của Ngô Ngọc Đình đã lấn át hết.
Triệu Vĩnh Hương sợ con dâu cả đã lâu, chịu khổ nhiều rồi, lẩm bẩm:
“Con gái đáng thương của tôi ơi, chuyện này phải làm sao đây."
Ngô Ngọc Đình coi như không thấy, lạnh lùng đi vào trong nhà, miệng vẫn lầm bầm:
“Nhà mình là nhà nghèo nhất trong thôn rồi, ai ngờ lại có kẻ tìm đến để đào mỏ chứ.
Thành phố tốt đẹp thế không ở, lại mò về thôn làm đại tiểu thư à?
Tôi đây không hầu hạ đâu nhé, nếu không làm việc thì xem tôi xử lý cô thế nào!"
Triệu Vĩnh Hương rất sợ cô con dâu cả này, nghe thấy cô ta nhiếc móc con gái út như vậy, mặt dọa đến trắng bệch, nước mắt lập tức tuôn rơi.
Ngược lại, Tô Thái Bình với tư cách là bố chồng đã quát lên:
“Tôi còn chưa ch-ết đâu, không đến lượt hạng con dâu như cô làm mất mặt con gái tôi ngay trước mặt tôi!
Chỉ cần còn tôi ở đây một ngày, thì đây vẫn là nhà của con bé, nó muốn ở thế nào thì ở!"
Ngô Ngọc Đình không thấy Tô Thừa Đường đi ra, còn tưởng Tô Thừa Đường sợ cô ta, người thành phố da mặt mỏng, sợ nhất là mất mặt.
Giống như mấy thanh niên tri thức trong thôn gặp cô ta cũng phải khách sáo gật đầu chào hỏi.
Nhà nghèo chẳng biết nuôi kiểu gì mà Ngô Ngọc Đình b-éo quay b-éo cút, mỡ tích tụ đầy ở bụng, nhưng tứ chi lại g-ầy guộc, nhìn kiểu gì cũng thấy quái dị.
Tuy nhiên Ngô Ngọc Đình chẳng những không biết xấu hổ mà còn lấy đó làm vinh, luôn cảm thấy trong bụng mình có mỡ màng rồi, đi đâu cũng có mặt mũi.
Cô ta đâu biết người trong thôn hễ nhắc đến Ngô Ngọc Đình là sau lưng lại bảo cô ta là con lợn sề xấu xí.
Lúc này cô ta móc từ trong túi ra đống hạt dưa lấy trộm của nhà người ta, vừa c.ắ.n vừa nói vọng vào phòng phía Nam:
“Giờ mới biết là con gái mình à?
Lúc đem con gái cho người ta nuôi sao không thấy nói thế đi?
Nghe bảo còn phải đưa tiền mới chịu cho, đấy chẳng phải là bán con sao."
Lời này chính là vu khống hai cụ.
Ban đầu là bố mẹ nuôi của Tô Thừa Đường muốn đưa tiền cho họ bảo là tiền bồi bổ, ép mãi họ mới nhận.
Đến giờ họ vẫn còn cất giữ, định bụng để mua vải vóc cho Tô Thừa Đường.
Ngô Ngọc Đình không biết chuyện này, chỉ biết bố mẹ chồng có tiền trong tay nhưng không cho cô ta tiêu, mở miệng ra là tiền tiền tiền, đúng là hạng hám tiền thực thụ.
Triệu Chí Hòa trong phòng nghe rõ mồn một, mấy lần thấy thần thái dửng dưng của Tô Thừa Đường, định nói lại thôi.
Anh thực sự sợ Tô Thừa Đường bị vài câu này đ-ánh gục, sinh lòng oán hận cha mẹ ruột.
Tô Thừa Đường chậm rãi c.ắ.n hết một nắm nhỏ hạt bí ngô, hất b.í.m tóc ra sau vai, nhảy xuống giường đất, đi về phía cửa.
Triệu Chí Hòa lo cô sẽ đ-ánh nh-au với Ngô Ngọc Đình nên cũng đứng dậy đi theo.
Viên Mai hoảng hốt nhìn ra ngoài cửa sổ, cuối cùng thấy anh cả và anh hai cùng đi vào, liền chỉ trỏ liên tục, muốn họ vào can ngăn.
Anh hai Tô Gia Hòa thấy vợ ra hiệu, liền sải bước chạy vào nhà.
Anh Quốc Chính đi sau cùng, thậm chí còn có chút sợ hãi.
Anh thực sự bị Ngô Ngọc Đình làm cho kinh hãi rồi.
Chân trái Tô Thừa Đường vừa bước ra khỏi ngưỡng cửa, Ngô Ngọc Đình giả vờ không thấy cô, vén rèm cửa định xông thẳng vào, dáng vẻ như muốn hất văng Tô Thừa Đường ngã nhào.
Cùng lắm thì đ-âm người ta ngã rồi đỡ dậy, cô ta có thể thoái thác là rèm cửa che mất không thấy có người.
Một mụ đàn bà nông thôn thì hiểu gì, chỉ biết nắm đ-ấm là chân lý, mới chân ướt chân ráo đến phải xử lý Tô Thừa Đường cho cô ta phục mới thôi.
Tô Thừa Đường nghiêng người cố ý không tránh đòn đ-âm của cô ta, tay phải nắm đ-ấm nhô ra khớp xương, nhanh như chớp đ-ấm mạnh vào mạng sườn dưới bên phải của Ngô Ngọc Đình.
Ngô Ngọc Đình đau đến mức thét lên một tiếng tức thì, dưới chân lại là một trận đau đớn kịch liệt.
Hóa ra Tô Thừa Đường giả vờ bị cô ta đ-âm ngã, xoay đà nghiến lên mu bàn chân cô ta, rồi từ từ ngã ra ngoài ngưỡng cửa, đầu va vào khung cửa.
Còn mặt Ngô Ngọc Đình đỏ bừng lên như tôm luộc, mạn sườn đau như bị ai bẻ gãy, cô ta cong người muốn nằm xuống nhưng không nằm nổi, chỉ có thể dựa vào khung cửa mà thở hồng hộc:
“Ối trời...
đau ch-ết mất thôi, mày, mày..."
Tô Thừa Đường trông vẻ rất t.h.ả.m hại, cái miệng nhỏ méo xệch, nước mắt to bằng hạt đậu rơi xuống lã chã như hoa lê đái vũ.
Trông giống như chịu uất ức thấu trời, khiến người ta không khỏi xót xa.
Cả nhà đều nhìn thấy rõ ràng, là Ngô Ngọc Đình nh.ụ.c m.ạ trước, ra tay sau.
Chẳng ai thèm quan tâm đến việc Ngô Ngọc Đình đang gào khóc đau đớn, dù là bố mẹ hay anh hai, chị dâu hai đều vây quanh Tô Thừa Đường, cuống cuồng dìu cô lên.
Triệu Chí Hòa bực bội nói:
“Thôi, em cũng đừng ở đây nữa, cùng lắm thì về với anh, để chị dâu em ở cùng em hai tháng."
“Anh Triệu, em... em không đau."
Tô Thừa Đường nghẹn ngào, dùng giọng nói nhỏ nhẹ đầy tủi thân nói:
“Em thực sự không đau đâu."
“Sao lại không đau được, ngã sầm vào khung cửa thế kia, tiếng động lớn như thế cơ mà!"
Viên Mai phủi tro bụi trên m-ông Tô Thừa Đường, nhớ lại chính mình lúc mới gả về cũng bị Ngô Ngọc Đình đ-âm trúng như vậy, chị là người mới cưới mà phải nằm trên giường suốt ba ngày ròng rã.
Còn bị Ngô Ngọc Đình rêu rao khắp nơi là lười biếng, trốn việc.
Chuyện này lại xảy ra một lần nữa ngay trước mắt Viên Mai, thấy sắc mặt chị ngày càng trắng bệch, Tô Gia Hòa vội dìu chị ngồi xuống mép giường đất.
Thực tế Tô Thừa Đường không giống Viên Mai, va vào khung cửa là cô diễn kịch, sau gáy có b.í.m tóc dày lót nên va một cái nhìn có vẻ khiếp nhưng thực ra không đau.
Ngược lại Ngô Ngọc Đình đau đến mức mồ hôi to như hạt đỗ rơi xuống từ trán, mạn sườn và mu bàn chân đau đến thấu xương.
Nhưng bất kể là ai, nhìn vào mắt cũng đều thấy Tô Thừa Đường ngã đau hơn Ngô Ngọc Đình, chẳng phải cô đang nằm dưới đất, va trúng sau gáy, ngay cả khóc cũng không dám khóc to đó sao.
Triệu Vĩnh Hương xót con không chịu nổi, sau đó ôm Tô Thừa Đường ngồi trên giường đất, hai mẹ con bắt đầu cùng nhau khóc.
Tô Thừa Đường không muốn làm người lớn cũng phải khóc theo, khóc hỏng người thì tính sao?
Cô lén đưa tay vỗ vỗ sau lưng Triệu Vĩnh Hương, muốn an ủi bà, Triệu Vĩnh Hương cảm thấy con gái mình chịu uất ức, chẳng những không dám khóc thành tiếng mà còn định an ủi người khác, lại càng thêm rơi nước mắt.
