Tái Hôn Chớp Nhoáng, Vợ Lính Sinh Ba - Chương 102: Từ Chối Việc Lương Cao, Phần Thưởng Ti Vi Màu
Cập nhật lúc: 28/02/2026 02:10
Bình thường các quân tẩu, quân nhân trong quân khu đều phải nịnh nọt giáo viên, hiệu trưởng nhà trường, chỉ mong họ quan tâm đến con cái nhà mình nhiều hơn một chút, chứ chưa từng thấy hiệu trưởng đi nịnh nọt người khác bao giờ.
Các quân tẩu trong đại viện thấy lần này hiệu trưởng nhà trường đến tìm Tô Niệm Niệm thì lấy làm lạ lắm, đều xúm lại hóng chuyện.
Vừa hóng hớt, họ liền nghe thấy hiệu trưởng trường quân khu vô cùng lịch sự, khách sáo nói với Tô Niệm Niệm: “Đồng chí Tô Niệm Niệm, trường chúng tôi chân thành mời cô đến trường làm giáo viên. Có một giáo viên như cô, tin rằng những đóa hoa tương lai của tổ quốc chúng ta sẽ được vun trồng tốt hơn.
Thế này nhé, cô xem, nếu cô đồng ý sang bên đó, tôi có thể sắp xếp trực tiếp cho cô một vị trí chủ nhiệm trong trường. Ngoài ra, lương tháng này sẽ tính cho cô theo mức một trăm đồng một tháng, cô thấy thế nào?”
Nghe thấy lời của hiệu trưởng, đám quân tẩu đang tò mò hóng chuyện lập tức hít sâu một hơi.
Lương một tháng một trăm đồng?
Số tiền này còn nhiều hơn cả tiền lương và trợ cấp một tháng của Thẩm Hạo Đình nữa.
Nhưng nếu là vị trí chủ nhiệm trường học, một tháng ngần ấy tiền cũng là hợp lý.
Tô Niệm Niệm còn trẻ như vậy mà hiệu trưởng đã sẵn sàng để cô làm chủ nhiệm.
Nghĩ lại thì, Tô Niệm Niệm là tác giả của “Sở Hương Truyền Kỳ”, người ta tài hoa như thế, tuy rằng trẻ tuổi một chút, nhưng dựa vào năng lực và bản lĩnh của mình thì cái chức chủ nhiệm trường học này cũng không phải là không có tư cách làm.
Mọi người sau cơn chấn động thì vừa ghen tị, vừa ngưỡng mộ.
Tô Niệm Niệm thật sự quá lợi hại, nếu đi làm chủ nhiệm trường học thì còn oách hơn cả cô giáo Vu. Cô giáo Vu dù sao đi nữa cũng chỉ là một giáo viên bình thường thôi, đúng không?
Người ta Tô Niệm Niệm thì khác, vừa vào đã là chủ nhiệm.
Sau này ở khu gia đình này, Tô Niệm Niệm chắc chắn là quân tẩu lợi hại nhất rồi.
Nếu đổi lại là người khác, công việc tốt như vậy chắc chắn không nỡ từ chối. Dù sao thời buổi này kiếm được một công việc bình thường đã không dễ dàng, huống chi là công việc có lương lậu phúc lợi tốt như thế.
Tô Niệm Niệm tuy cũng thấy công việc này rất tốt, nhưng cô vẫn lịch sự và khách sáo từ chối.
Lý do từ chối cũng giống như lần trước từ chối lão thủ trưởng. Cô còn phải chăm sóc ba đứa trẻ, chắc chắn không có thời gian và sức lực để đi làm.
Hiệu trưởng bị Tô Niệm Niệm từ chối, tuy có chút tiếc nuối nhưng cũng vô cùng tôn trọng và thấu hiểu. Người ta là quân tẩu, quan trọng nhất vẫn là bảo vệ hậu phương vững chắc cho bộ đội.
Có điều nhân tài như vậy mà không thể cống hiến cho xã hội, hiệu trưởng vẫn cảm thấy có chút lãng phí.
Hiệu trưởng rời khỏi nhà Tô Niệm Niệm, sau đó lại có không ít lãnh đạo của các đơn vị trong thành phố đến, đều là mời Tô Niệm Niệm sang làm việc, hơn nữa phúc lợi đãi ngộ đưa ra đều không thấp.
Nhưng Tô Niệm Niệm đều nhất nhất từ chối.
Nhìn Tô Niệm Niệm từ chối những công việc này, các quân tẩu trong đại viện đều không kìm được mà cảm thấy đau lòng thay cho cô.
Haizz, đúng là kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra.
Người ta có vô số công việc tốt mà không muốn làm, còn bọn họ thì muốn có một công việc cũng chẳng dễ dàng gì.
Họ cũng chỉ biết ghen tị thôi, chứ cũng tự biết mình và Tô Niệm Niệm thực lực khác biệt. Người ta thực sự có tài có giỏi mới được các lãnh đạo lớn ưu ái, còn đám quân tẩu bọn họ, nhiều người chữ còn bẻ đôi không biết, muốn kiếm một công việc đương nhiên là khó.
Những ngày tháng như vậy kéo dài vài hôm, cuối cùng Tô Niệm Niệm cũng được yên tĩnh trở lại. Người đến tìm cô ngày một ít đi.
Hôm nay, Tô Niệm Niệm đang ở nhà thì nghe thấy có người gọi.
Hóa ra là Bách hóa Tổng hợp trên tỉnh điều xe tải đến, giao ti vi cho cô.
Vì là đồ vật quý giá nên nhân viên bên đó đích thân áp tải đến. Lúc giao hàng còn cầm theo biên lai, xác nhận thân phận với Tô Niệm Niệm, để cô đích thân ký tên rồi mới khiêng ti vi vào nhà.
Tô Niệm Niệm nhìn chiếc ti vi được đưa đến, trong lòng cũng rất vui.
Tòa soạn báo tỉnh cũng khá giữ lời, chỉ cần cô nộp nhiều bản thảo hơn một chút là họ tặng ti vi ngay. Cô cũng không phải đợi quá lâu, ti vi đã thực sự được đưa đến rồi.
Vào thập niên 70, gia đình bình thường đúng là không mua nổi ti vi.
Giá ti vi đắt đỏ là một chuyện, quan trọng nhất là nguồn cung rất ít.
Thực ra lần này nếu không phải chủ biên báo tỉnh quen biết với người bên Hợp tác xã Tiêu thụ tỉnh thì cũng chẳng xoay được một chiếc ti vi.
Chuyện nhà Tô Niệm Niệm tậu được một chiếc ti vi nhanh ch.óng gây chấn động cả đại viện, ai nấy đều kéo đến xem náo nhiệt.
Dù sao ở khu gia đình này, đúng là chưa nghe nói nhà ai có ti vi cả. Nhà Tô Niệm Niệm bây giờ có rồi, đây là chiếc đầu tiên, bảo sao không khiến người ta ghen tị?
Trong đại viện không ít người thậm chí còn chưa từng xem ti vi, bây giờ Tô Niệm Niệm có một chiếc, ai cũng muốn đến để mở mang tầm mắt.
“Ái chà, em gái Niệm Niệm, sao em giỏi thế, lại tậu được cả ti vi, oách quá đi mất! Cái thứ này có thêm tiền cũng khó mà mua được, thế mà em lại mua được.”
“Đúng đấy, em gái Niệm Niệm, em kiếm đâu ra thế? Tìm cửa nào mà mua được vậy? Một chiếc ti vi thế này giá không rẻ đâu nhỉ? Em tốn bao nhiêu tiền thế?”
“Mẹ ơi, em gái Niệm Niệm rinh được cả ti vi về rồi, cả cái đại viện này được thơm lây rồi!”
“...”
Đối mặt với những câu hỏi tới tấp của các quân tẩu, Tô Niệm Niệm bèn giải thích: “Chiếc ti vi này không phải em mua, là tòa soạn báo tỉnh tặng em đấy.”
Nghe Tô Niệm Niệm giải thích, mọi người lập tức vỡ lẽ.
Tô Niệm Niệm là tác giả của “Sở Hương Truyền Kỳ”, viết ra cuốn tiểu thuyết như vậy, doanh số của báo tỉnh được Tô Niệm Niệm kéo lên vùn vụt. Người ta dựa vào Tô Niệm Niệm kiếm được không chỉ tiền của mười cái ti vi, đương nhiên là phải hào phóng với cô rồi.
Thế nên lúc này các quân tẩu lại càng thêm ghen tị với Tô Niệm Niệm.
Quả nhiên, con người ta phải có tài hoa, có bản lĩnh mới được. Nhìn xem, người có bản lĩnh và người không có bản lĩnh sống những cuộc đời hoàn toàn khác nhau.
Người ta tự có bản lĩnh, chẳng cần tốn tâm tư cũng có người trực tiếp giúp cô ấy kiếm ti vi về.
Các quân tẩu trong đại viện ghen tị với Tô Niệm Niệm một hồi lâu.
Đợi mọi người tham quan xong, liền hỏi Tô Niệm Niệm có thể cho mọi người xem thử không. Dù sao nhà họ cũng không có ti vi, muốn xem cho biết. Nghe nói ti vi xem được các chương trình, thú vị lắm.
Thời đại này không có công cụ giải trí gì, được xem ti vi là thứ tốt nhất rồi. Tiếc là đa số các gia đình đều không mua nổi, lúc này cũng chỉ đành xem ké ti vi nhà Tô Niệm Niệm.
Tô Niệm Niệm đương nhiên cũng không keo kiệt.
Nhưng nhà mình có ti vi, Tô Niệm Niệm lo là hôm nay người này đòi xem, mai người kia đòi xem sẽ làm phiền đến cuộc sống của cô. Nếu gặp phải người mặt dày, ngồi lì ở nhà cô xem ti vi cả ngày thì chắc chắn càng phiền phức và đau đầu hơn.
Thế nên Tô Niệm Niệm trực tiếp ra quy định, sau này mỗi tối từ sáu giờ đến tám giờ, cô sẽ khiêng ti vi ra ngoài, mọi người cùng xem. Ai muốn xem thì cứ giờ đó vác ghế sang.
