Tái Hôn Chớp Nhoáng, Vợ Lính Sinh Ba - Chương 183: Vả Mặt Tra Nam

Cập nhật lúc: 28/02/2026 07:08

Vì muốn vay tiền, hắn chỉ có thể nhẫn nhịn.

Triệu Văn Binh nói thẳng mục đích: “Đại đội trưởng, tôi đến là muốn xin ứng trước một ít tiền của đại đội. Mẹ tôi bị trúng gió, tôi muốn đưa bà ấy đi bệnh viện khám.”

Nghe Triệu Văn Binh nói vậy, đáy mắt Tô Căn Dân lướt qua một tia vui mừng khó phát hiện.

Người nhà họ Tô ở trong nhà cũng nghe thấy lời này.

Nghe tin Lưu Xuân Hoa bị trúng gió, bọn họ đều rất hả hê, lập tức nghĩ đến câu “báo ứng không sai”.

Ông trời đúng là có mắt, thế mà lại để Lưu Xuân Hoa bị trúng gió.

Mụ già ác độc như Lưu Xuân Hoa, đáng đời phải chịu tội này.

Nghe tin Lưu Xuân Hoa trúng gió, Tô Niệm Niệm lập tức bảo Thẩm Hạo Đình dìu cô ra ngoài.

Thấy dáng vẻ vội vàng của vợ, Thẩm Hạo Đình nhíu mày, vợ anh sẽ không phải vẫn còn quan tâm đến nhà đó chứ?

Nghĩ đến việc nếu vợ quan tâm đến tình hình của Lưu Xuân Hoa, chứng tỏ vẫn còn để tâm đến nhà họ, chưa biết chừng vẫn còn chút tình ý với Triệu Văn Binh, trong lòng Thẩm Hạo Đình liền cảm thấy hơi khó chịu.

Đã là vợ của anh, anh đương nhiên không muốn trong lòng cô còn chứa chấp hình bóng người đàn ông khác.

Tuy biết hiện tại vợ yêu mình, nhưng năm xưa cô si tình với Triệu Văn Binh thế nào anh rất rõ, không thể loại trừ khả năng cô vẫn còn vương vấn.

Triệu Văn Binh nhìn thấy Tô Niệm Niệm từ trong nhà họ Tô bước ra.

Hắn không ngờ Tô Niệm Niệm lại ở đây.

Tuy Tô Niệm Niệm đã về đội sản xuất mấy ngày nay, nhưng Triệu Văn Binh chưa từng chạm mặt cô, chủ yếu là do hắn cố tình tránh né.

Lúc này cô đang ở nhà họ Tô, dù hắn có muốn tránh cũng không tránh được nữa.

Hơn một năm không gặp, Triệu Văn Binh cảm thấy cô thay đổi rất nhiều.

Trước đây Tô Niệm Niệm tuy xinh đẹp nhưng không rực rỡ, ch.ói mắt như bây giờ.

Da dẻ cô đẹp hơn trước nhiều, khuôn mặt cũng có da có thịt hơn, khí chất cả người vô cùng thu hút.

Trước kia khi Tô Niệm Niệm chạy theo sau m.ô.n.g hắn, Triệu Văn Binh chưa nhận ra cô đẹp đến thế nào, giờ nhìn lại mới biết lúc trước mình ngu ngốc bao nhiêu, vậy mà không phát hiện ra vẻ đẹp của cô.

Chỉ cần lúc trước hắn đối xử tốt với Tô Niệm Niệm một chút, thì giờ đâu có những chuyện phiền lòng này.

Dù sao trong số những người phụ nữ hắn từng gặp, Tô Niệm Niệm là người dễ lừa nhất.

Kể cả hắn không thể sinh con, nhưng nếu dỗ dành Tô Niệm Niệm t.ử tế, cô cũng sẽ không rời bỏ hắn.

Điều khiến Triệu Văn Binh đau nhói nhất chính là cái bụng bầu cao ngất của Tô Niệm Niệm.

Cô thật sự đã mang thai!

Việc cô m.a.n.g t.h.a.i đã chọc thủng sự thật rằng hắn bị vô sinh.

Lúc hai người ly hôn, Tô Niệm Niệm đã hứa với hắn sẽ không nói chuyện hắn không thể sinh con ra ngoài.

Nhưng bây giờ cô mang thai, dù cô không nói gì, mọi người cũng đâu có ngốc, đều biết chắc chắn vấn đề nằm ở hắn, khiến hắn mất hết mặt mũi đàn ông.

Tô Niệm Niệm nhìn thấy Triệu Văn Binh, vội nói: “Triệu Văn Binh, mẹ anh thế mà lại bị trúng gió à?”

Triệu Văn Binh thấy Tô Niệm Niệm mở miệng hỏi thăm, còn tưởng cô đang lo lắng quan tâm đến chuyện nhà mình, chẳng lẽ cô vẫn còn tình cảm với hắn?

Triệu Văn Binh gật đầu: “Ừ, Niệm Niệm, mẹ anh lo nghĩ thành bệnh, bị trúng gió rồi. Niệm Niệm, em không biết đâu, từ sau khi chúng ta ly hôn, mẹ anh đã biết sai rồi, bà ấy cứ luôn miệng nhắc đến cái tốt của em, nói em là cô con dâu hiếu thảo, lúc trước không nên đối xử với em như vậy…”

Triệu Văn Binh định đ.á.n.h bài tình cảm, nếu Tô Niệm Niệm thực sự còn tình cảm với hắn, dỗ dành ngon ngọt một chút, biết đâu có thể lôi kéo lại được.

Tô Niệm Niệm vội vàng bảo hắn im miệng: “Triệu Văn Binh, anh đừng nói mấy lời buồn nôn đó nữa. Mẹ anh trúng gió là do nhà các anh thất đức quá nên bị báo ứng, đừng có đổ lên đầu tôi. Tôi ra hỏi anh là muốn nói cho anh biết, làm người không thể quá thất đức. Mẹ anh lần này trúng gió chính là do làm nhiều chuyện ác quá đấy. Người ta nói hay lắm, thiện có thiện báo, ác có ác báo, không phải không báo, mà là chưa đến lúc thôi. Anh xem, báo ứng của mẹ anh chẳng phải đã đến rồi sao? Anh còn mặt mũi nào tìm đại đội vay tiền chữa bệnh cho mẹ anh? Tôi thấy cái loại tai họa như mẹ anh thì đừng giữ lại làm gì, đỡ gây phiền phức cho đại đội.”

Nghe những lời này của Tô Niệm Niệm, mặt Triệu Văn Binh lập tức xanh mét.

Ban đầu hắn còn tưởng Tô Niệm Niệm ra quan tâm mẹ hắn, giờ mới biết, người ta là ra để bỏ đá xuống giếng.

Còn Thẩm Hạo Đình nghe vợ nói vậy, biết được mục đích của cô, nắm đ.ấ.m đang siết c.h.ặ.t liền buông lỏng, ngay cả lông mày cũng giãn ra.

May quá, không phải như anh nghĩ!

Tô Căn Dân nghe con gái nói thế, cũng suýt không nhịn được cười, nếu không phải ngại thân phận đại đội trưởng thì ông đã cười phá lên rồi.

Ừm, loại người như Lưu Xuân Hoa, chẳng phải là báo ứng sao?

Cái thứ tai họa như thế, theo ý ông cũng chẳng muốn quản.

Nhưng ông là đại đội trưởng, không thể dùng lời lẽ của con gái để từ chối Triệu Văn Binh, bèn nói với hắn: “Triệu Văn Binh, cậu cũng biết đấy, đại đội chúng ta thực ra không dư dả gì, lấy đâu ra nhiều tiền thế? Nhà cậu năm nay vì không đủ công điểm, đã nợ ngược đại đội hơn hai mươi đồng rồi, số tiền này còn chưa trả xong, giờ cậu lại đến vay tiền, có phải là hơi không hợp lý không?”

Trước đây có sự giúp đỡ của Tô Căn Dân, nhà họ Triệu dù có lười biếng một chút, ông cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

Kể cả trường hợp thiếu công điểm, lúc trước Triệu Văn Binh có công việc tạm thời, một tháng kiếm được ít tiền, có thể dùng tiền bù vào số công điểm còn thiếu.

Giờ Triệu Văn Binh mất việc, công điểm nhà họ Triệu lại thiếu quá nhiều, cuối năm thống kê, nhà họ Triệu trở thành một trong số ít những hộ nợ ngược trong đại đội, còn nợ đại đội hơn hai mươi đồng.

Triệu Văn Binh thấy ý của Tô Căn Dân là từ chối, trái tim lập tức chìm xuống.

“Đại đội trưởng, nhà tôi bây giờ là tình huống đặc biệt, giữa các xã viên với nhau phải đề cao tinh thần đoàn kết tương trợ, chẳng lẽ ông thực sự trơ mắt nhìn mẹ tôi xảy ra chuyện sao? Ông là đại đội trưởng, giờ không chi tiền chữa bệnh cho mẹ tôi, lỡ mẹ tôi có mệnh hệ gì, đây chính là biểu hiện của sự mất đoàn kết trong đại đội, đến lúc đó sẽ ảnh hưởng đến việc bình bầu thi đua của đại đội chúng ta đấy.”

Nghe Triệu Văn Binh nói vậy, Tô Căn Dân lập tức hiểu ý đồ của thằng nhãi này.

Hắn đang uy h.i.ế.p ông sao?

Nhưng hình như hắn quên mất, ông là đại đội trưởng, đâu phải loại người để một thằng ranh con nắn bóp?

Tô Căn Dân hừ lạnh một tiếng: “Triệu Văn Binh, cậu tưởng cậu nói thế là tôi bị cậu dọa sợ à? Đừng có giở cái trò đó ra với tôi. Mẹ cậu bị bệnh, cậu không có tiền chữa thì trách ai? Chẳng phải do nhà các cậu bình thường lười biếng không chịu đi làm, cả năm trời chẳng tích cóp được đồng nào sao? Đội có thể giúp đỡ khi xã viên gặp khó khăn, nhưng tuyệt đối không phải kiểu như nhà cậu. Nếu bây giờ lấy tài sản của đại đội giúp nhà cậu, đó chính là dung túng cho hành vi lười biếng, không cầu tiến.”

Triệu Văn Binh siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: “Đại đội trưởng, tôi biết ông không thích nhà tôi, nhưng ông cũng không thể vì ân oán cá nhân với nhà tôi mà đưa ra quyết định như vậy. Bây giờ ông nói nghe thì hay lắm, nhưng nói trắng ra chính là nhắm vào nhà tôi.”

Là đại đội trưởng, nếu bị gán cho cái mũ như vậy sẽ ảnh hưởng đến Tô Căn Dân sau này.

Cho nên khi nghe Triệu Văn Binh nói thế, người nhà họ Tô đều vô cùng tức giận.

Anh cả Tô trực tiếp mắng: “Triệu Văn Binh, mày nói hươu nói vượn cái gì đấy? Cha tao đưa ra quyết định công bằng công chính, ai bảo cố ý nhắm vào nhà mày?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.