Tái Kiến Cố Nhân - Chương 3

Cập nhật lúc: 08/07/2026 03:03

8.

Sau khi dùng xong món bông tuyết sữa đặc, lúc nha hoàn dâng lên, Chu Nhược như vô tình nhắc một câu: "Trong này có thêm bột óc ch.ó, hẳn là không có ai không ăn được chứ?"

Ta không chỉ không thể ăn óc ch.ó mà ngay cả chạm vào cũng không được, năm xưa khi Mạnh Thanh Chu bảo ta bóc vỏ óc ch.ó cho Chu Nhược, mười đầu ngón tay của ta đã sưng vù như bị cửa kẹp.

Hai năm qua được điều dưỡng, tuy không còn nghiêm trọng như trước, nhưng đại phu đã dặn, thứ không nên ăn thì tốt nhất đừng đụng vào.

Bàn tay bưng bát của ta khựng lại, biết rõ Chu Nhược đang chăm chú quan sát mình, nếu không ăn thì khó tránh khỏi khiến nàng sinh nghi.

Ta đưa một thìa vào miệng rồi khen: "Vị mềm mịn, ngọt mà không ngấy, quả nhiên thức ăn trong phủ Thái úy, món nào cũng hoàn mỹ."

Chu Nhược khẽ thở phào nhẹ nhõm, vẻ vui mừng hiện rõ trên mặt, còn Chu phu nhân thì liếc nàng một cái.

Nàng mỉm cười nói với ta: "Nếu nương t.ử đã thích thì ăn thêm một chút."

Ta gật đầu rồi cố nuốt thêm nửa bát bông tuyết sữa đặc.

Nửa canh giờ sau, ta khẽ nháy mắt với Tước Trúc, nàng lập tức hiểu ý rồi lui ra ngoài.

Lại qua thêm một khắc, bỗng có người vội vàng chạy tới báo: "Phương phu nhân, xin mau trở về, nha hoàn bên cạnh người xảy ra chuyện rồi."

Mí mắt ta giật mạnh, vốn dĩ chỉ định để Tước Trúc ở ngoài câu giờ một lúc, rồi ta sẽ mượn cớ đi tìm nàng để nhân cơ hội uống một viên t.h.u.ố.c chống dị ứng, nào ngờ lại thật sự xảy ra chuyện.

Chu phu nhân khách sáo hỏi thăm vài câu, hỏi tình hình có nghiêm trọng hay không.

Người kia đáp: "Không phải chuyện gì lớn."

Ta chỉ đành đáp qua loa, bảo mọi người cứ tiếp tục vui vẻ, đừng vì chút việc nhỏ mà mất hứng.

Ta theo gã sai vặt đi một mạch đến hậu viện, hắn đứng trước xe ngựa nhà ta rồi đưa tay mời ta lên xe.

Ta vén màn xe lên thì thấy Tước Trúc đang quỳ bên trong, nửa bên mặt sưng đỏ, nước mắt lưng tròng nhìn ta.

Mạnh Thanh Chu ngồi ngay ngắn trong xe, trên tay cầm viên t.h.u.ố.c chống dị ứng của ta, đưa lên mũi ngửi.

Trong mắt chàng đầy vẻ mỉa mai, chàng cười hỏi ta: "Bây giờ nàng họ gì nhỉ?"

Chàng cũng chẳng cần ta trả lời mà nói tiếp: "À, Tùy cô nương, lên xe nói chuyện đi."

Ta sa sầm mặt hỏi chàng rốt cuộc có ý gì.

Chàng bình thản nói: "Nha đầu này tay chân không sạch sẽ, nhân lúc nàng không có mặt liền lục lọi khắp xe ngựa, nàng xem, ta thay nàng lục soát được trên người nó một món bảo bối, vừa nghe đã biết rất đáng tiền."

Chàng nhìn chằm chằm vẻ mặt của ta rồi cười như không cười hỏi: "Viên t.h.u.ố.c này dùng để chữa bệnh gì?"

9.

Ta cố nén cơn giận rồi nói: "Đó là t.h.u.ố.c chống dị ứng, Thế t.ử gia đừng gây chuyện nữa, mau trả t.h.u.ố.c cứu mạng cho nàng ấy."

Mạnh Thanh Chu khẽ cười rồi chỉ nói: "Tiếp tục giả vờ đi, sao không giả vờ nữa?"

Chàng muốn ta thừa nhận mình bị dị ứng, nhưng chàng đâu biết để phòng ngừa bất trắc, ta đã uống t.h.u.ố.c từ trước rồi.

Đối với ta, bát sữa đặc có óc ch.ó kia hiện giờ thật sự chỉ là một bát đồ ngọt mà thôi.

Mạnh Thanh Chu đưa viên t.h.u.ố.c đến trước miệng ta rồi ra lệnh: "Há miệng."

Ta liếc nhìn những ngón tay thon dài của chàng rồi mắng: "Đưa cho ta làm gì, đưa cho Tước Trúc!"

Đúng lúc chàng sững người, Tước Trúc bỗng ngã vật xuống đất.

Ta vội vàng trèo lên xe rồi giật lấy viên t.h.u.ố.c, nhét vào miệng nàng.

Ta trừng mắt nhìn Mạnh Thanh Chu rồi nói: "Thế t.ử gia đúng là oai phong lẫm liệt, ngay cả một nha hoàn của phủ khác cũng muốn đ.á.n.h muốn g.i.ế.c!"

Chàng hoàn hồn rồi lập tức vén tay áo của ta lên.

Nhìn thấy cánh tay trắng mịn không có chút dấu vết nào, chàng lẩm bẩm: "Nàng ăn óc ch.ó mà không sao ư? Không thể nào... không thể nào..."

Có lẽ ta thật sự không phải Mạnh Loan Loan.

Chuyện này dường như đã đả kích Mạnh Thanh Chu rất lớn.

Một người tinh minh như chàng thậm chí còn chẳng kịp xem Tước Trúc có thật sự bị dị ứng hay không, đã vội vã rời đi.

Đợi đến khi bóng dáng chàng hoàn toàn khuất hẳn, Tước Trúc mới từ dưới đất bò dậy.

Nàng l.i.ế.m khóe miệng bị thương rồi cười nịnh với ta:

"Phu nhân, t.h.u.ố.c đắng quá, mặt cũng đau nữa, tháng này người thưởng thêm cho nô tỳ ít tiền tiêu vặt được không?"

10.

Muốn hủy hoại tín niệm của một người thực ra rất đơn giản.

Chỉ cần đúng lúc hắn vô cùng tin chắc vào một suy đoán nào đó, ném ra một sự thật như sắt đá để phủ định nó.

Sự tuyệt vọng to lớn ở giữa sẽ khiến người ta đ.á.n.h mất lý trí.

Cho dù sự thật ấy là do chính ta bịa ra.

Đêm ấy vợ chồng trò chuyện, ta coi chuyện này như một câu chuyện cười rồi kể cho Phương Tất Hồi nghe.

Vốn dĩ ta còn nghĩ chàng sẽ khen ta thông minh, nào ngờ sự chú ý của chàng lại hoàn toàn lệch sang chuyện khác.

"Mạnh Thanh Chu yêu nàng."

Chàng đột ngột thốt ra một câu như vậy.

Điều đó vốn là lẽ đương nhiên, nếu không khi gặp lại ta, chàng cũng sẽ không thất thố, càng không vì sự thật rằng Mạnh Loan Loan có lẽ thật sự đã c.h.ế.t mà thất hồn lạc phách.

Nhưng chuyện đó thì có ý nghĩa gì chứ?

Ta chỉ cảm thấy tất cả đều quá giả dối.

Phương Tất Hồi kéo ta vào lòng rồi ôm thật c.h.ặ.t, tựa như muốn nhắc nhở ta rằng người cùng ta chung chăn chung gối là chàng, chứ không phải bất kỳ ai khác.

Chàng hẳn là đang ghen rồi.

Ta khẽ mím môi cười, đưa tay ôm lại chàng, giống như mỗi một đêm trước đây, trong bóng tối, hai con dã thú mình đầy thương tích ôm lấy nhau để sưởi ấm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tái Kiến Cố Nhân - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD