Tái Kiến Cố Nhân - Chương 8 - Hết
Cập nhật lúc: 08/07/2026 03:04
22.
Kể từ khi phủ họ Chu bị lật đổ chỉ sau một đêm vì một danh sách buôn lậu binh khí, toàn bộ việc làm ăn với người Hồ đều rơi vào tay Mạnh Thanh Chu.
Mấy ngày nay, hết tốp "khách nhân" này đến tốp "khách nhân" khác ra vào phủ Quốc Công không ngớt.
Thủ lĩnh người Hồ trời sinh đa nghi nên nhiều lần yêu cầu Mạnh Thanh Chu đích thân đến biên tái gặp hắn để bàn bạc chuyện hợp tác tiếp theo.
Cuối cùng, trước khi mùa thu đến, Mạnh Thanh Chu quyết định lên đường về phương Bắc.
Vốn dĩ ta không muốn đi theo.
Chỉ vì một hôm ta thuận miệng hỏi: "Phương Tất Hồi và muội muội nhà chàng sắp thành chuyện tốt rồi sao?"
Nhìn thấy dáng vẻ đầy nghi ngờ của ta, chàng sợ ta gây thêm thị phi nên nhất quyết phải đưa ta cùng đi.
Cho đến trước lúc khởi hành, ta vẫn còn nằm lì trên giường không chịu dậy.
Mạnh Thanh Chu cũng không ép ta đứng lên mà trực tiếp bế ta lên xe ngựa rồi ôm vào lòng dỗ dành như dỗ một đứa trẻ ba tuổi.
Chàng nói: "Phong cảnh ngoài tái rất đẹp, còn có rất nhiều y phục và trang sức xinh xắn, nếu nàng không đi chọn thì sau này sẽ hối hận."
Chàng lại nói: "Sữa đặc ở đó cũng rất ngon, nếu nàng thích thì ta sẽ bảo người học cách làm mang về, nhưng dù sao nàng cũng phải tự mình nếm thử xem có hợp khẩu vị hay không."
...
Chàng đâu biết rằng hai năm theo Phương Tất Hồi bôn ba khắp nơi, ta gần như đã đi khắp thiên hạ.
Ta không thích y phục đẹp.
Ta cũng không thích trang sức.
Người ta yêu chỉ có thiếu niên đã nhường cho ta ngụm nước cuối cùng và dùng chính nhiệt độ cơ thể mình để sưởi ấm chiếc bánh lạnh cho ta.
Nửa tháng sau, từ kinh thành truyền đến tin tức Phương Tất Hồi và Mạnh Khúc Doanh đã định hôn.
Lại nửa tháng sau, chàng đột nhiên mắc bệnh nặng, không ai dám đến gần.
Khi nhận được tin ấy, chúng ta đang nghỉ chân trong phủ của một người bạn Mạnh Thanh Chu.
Suốt chặng đường này tuy nói là du sơn ngoạn thủy, nhưng Mạnh Thanh Chu lúc nào cũng rất bận.
Chàng cùng một đám người đứng cách đó không xa bàn bạc công việc, tuy ta không nghe được nhưng lại đọc hiểu khẩu hình.
Nói thật thì chàng bận một, ta còn bận mười.
Ta ghi nhớ không sót một chữ nào về mọi chi tiết việc Mạnh Thanh Chu thông đồng với địch, buôn lậu binh khí.
Đồng đảng của chàng, hang ổ của chàng, đường dây của chàng và thủ đoạn của chàng...
Mỗi đêm trước khi ngủ, ta đều phải ôn lại vài lượt.
23.
Đến cuối thu, đoàn người cuối cùng cũng tới biên tái.
Mạnh Thanh Chu đưa ta đi chơi mấy ngày rồi còn mời riêng một người Hồ đến dạy ta làm bánh Hồ.
Lúc chàng bước vào nhà bếp, ta vừa mới làm hỏng cả một nồi bánh.
Chàng cầm chiếc đĩa đầy bánh cháy đen lên rồi đầy vẻ ghét bỏ nhìn một cái.
Chàng nói: "Nàng định đầu độc c.h.ế.t ta sao?"
Ta rút tay khỏi thau bột rồi giật lấy chiếc bánh và ném cho chàng một cái liếc mắt.
Ta đáp: "Muốn ăn cũng chưa đến lượt chàng."
Ta quay người bưng một bát sữa đặc làm từ sữa dê đưa cho chàng rồi hờ hững nói: "Thứ này mới là làm cho chàng."
Sắc mặt Mạnh Thanh Chu lập tức dịu xuống.
Chàng ăn sạch một bát sữa đặc rồi nói với ta rằng mình phải ra ngoài một chuyến.
Chàng nói là đi gặp bằng hữu.
Ta cười hỏi: "Bằng hữu nào? Thác Bạt sao?"
Mạnh Thanh Chu đột nhiên khựng bước.
Chàng quay đầu nhìn chằm chằm ta rồi khẽ hé miệng, nhưng cuối cùng lại không nói nổi một lời.
Ta đã bỏ vào bát sữa dê một loại t.h.u.ố.c khiến người ta không thể nói cũng không thể cử động.
Phương Tất Hồi và Dương phó tướng bước vào phòng.
Toàn bộ người hầu bên cạnh Mạnh Thanh Chu đều đã bị dọn sạch.
Chàng chỉ có thể trơ mắt nhìn Phương Tất Hồi thay y phục của mình, cầm lấy lệnh bài rồi đội chiếc nón cói che kín gương mặt.
Lần hành động ám sát Thác Bạt này lành ít dữ nhiều nên trong lòng ta thật sự không nỡ để Phương Tất Hồi đi mạo hiểm.
Phương Tất Hồi nhặt chiếc bánh Hồ cháy đen lên c.ắ.n một miếng.
Vị khó ăn đến mức khiến người ta muốn bật cười.
Chàng dùng ngón tay cái lau nước mắt cho ta rồi xoa đầu ta mà trêu: "Tối nay nhớ làm bữa cơm ra hồn một chút để bồi bổ cho nam nhân của nàng."
Ta hít hít mũi rồi nghiêm túc hứa: "Mẻ tiếp theo nhất định sẽ rất ngon."
Chàng nhất định phải bình an trở về rồi tự mình nếm thử nhé.
24.
Ngay từ đầu, ta và Phương Tất Hồi đã luôn diễn kịch.
Ta phụ trách chinh phục Mạnh Thanh Chu rồi ở bên cạnh chàng để moi tin tức.
Phương Tất Hồi phụ trách đối phó Mạnh Khúc Doanh, lợi dụng nàng để lấy được sự coi trọng của Quốc công họ Mạnh, nhờ đó có thể tự do ra vào phủ họ Mạnh rồi cùng ta trong ngoài phối hợp.
Ta đọc khẩu hình của Mạnh Thanh Chu.
Phương Tất Hồi đọc khẩu hình của ta.
Dù chúng ta không thể nói chuyện với nhau, nhưng chỉ cần từ xa nhìn nhau một lần, chàng cũng biết ta muốn nói cho chàng biết tất cả mọi chuyện.
Chúng ta nhận mật chỉ của Hoàng đế để tiêu diệt bọn phản quốc thông đồng với địch.
Suốt chặng đường lên phương Bắc, chúng ta đã điều tra rõ toàn bộ át chủ bài của Mạnh Thanh Chu, chỉ chờ sau khi mọi chuyện thành công là có thể rửa sạch oan khuất cho cha mẹ Phương Tất Hồi.
Phương Tất Hồi vốn họ Lâm.
Phụ thân chàng là một vị kinh quan nhỏ, không có chí lớn gì, nhưng được cái làm người thật thà nên cuộc sống cũng coi như yên ổn.
Có một ngày, ông trở về phủ với vẻ mặt đầy lo lắng rồi bảo cả nhà mau ch.óng thu dọn hành lý.
Bởi vì ông vô tình phát hiện phủ Quốc Công họ Mạnh cấu kết với ngoại địch, nếu còn ở lại thì sẽ không sống được bao lâu.
Đáng tiếc, cả nhà vừa chạy trốn được nửa đường thì đã bị sát thủ đuổi kịp.
Máu của mười sáu mạng người nhuộm đỏ cả cánh rừng bạch dương.
Lúc ấy Phương Tất Hồi mới chín tuổi.
Chàng đã sớm bị dọa ngất.
Đến khi tỉnh lại, chàng mới phát hiện mình đang nằm trong bãi tha ma.
Có lẽ vì cả người chàng đều nhuốm đầy m.á.u nên bọn sát thủ tưởng chàng đã c.h.ế.t, chỉ kiểm tra qua loa rồi bỏ đi, nhờ vậy chàng mới may mắn sống sót.
Cả đời Phương Tất Hồi từng làm ăn mày.
Chàng từng làm tiểu nhị.
Chàng cũng từng biểu diễn tạp kỹ.
Khi chàng theo quan binh đi tiêu diệt thổ phỉ thì vừa đúng lúc nhìn thấy ta dùng cây trâm đ.â.m xuyên cổ họng tên thổ phỉ già.
Chàng nói chỉ cần nhìn một lần ấy thôi, chàng đã biết trên đời này ngoài ta ra sẽ không còn ai xứng đôi với chàng nữa.
Từ đó về sau, ta ở bên cạnh chàng, cùng chàng từ một nha dịch nhỏ từng bước đi lên vị trí Điện Tiền Chỉ Huy Sứ.
Bao khổ cực và thương tích đã trải qua trên đường từ lâu khiến m.á.u thịt của chúng ta hòa làm một, không thể tách rời.
Mạnh Thanh Chu đỏ hoe hai mắt trừng trừng nhìn ta.
Ta mỉm cười rồi cởi bỏ áo ngoài, kéo vạt áo trên vai xuống để lộ đóa hoa loan kiều diễm.
Ta nhìn chàng rồi cười nói: "Thế t.ử gia chẳng phải vẫn luôn muốn lột sạch y phục của ta sao, ngài nhìn xem đóa hoa này có đẹp không?"
Mạnh Thanh Chu tức đến công tâm.
Máu tươi từ khóe miệng chàng chảy xuống.
Chàng nhất định hận ta đến tận xương tủy.
Chàng cũng hận chính mình đến tận xương tủy.
Dù sao Mạnh Loan Loan vốn chỉ là một quả hồng mềm, vậy mà chàng lại ngu ngốc đến mức bị nàng xoay vòng vòng.
Nhưng chàng đã quên.
Hiện giờ ta là Tùy Tân Ý.
Ta là Tùy Tân Ý được chính tay Phương Tất Hồi dạy dỗ thành người có thù tất báo, nanh vuốt sắc bén.
Ta nhìn chàng rồi bình thản nói: "Bại dưới tay chàng ấy, ngươi không oan."
Đến cả ta còn không đấu lại Phương Tất Hồi, chút bản lĩnh ấy của Mạnh Thanh Chu e rằng còn không đủ để chàng ấy nhét kẽ răng.
Ta bưng đĩa bánh Hồ đã làm xong rồi cất bước ra ngoài mà không nhìn chàng thêm một lần nào nữa.
Từ nay về sau, ta chỉ là Tùy Tân Ý.
Là Tùy Tân Ý của riêng Phương Tất Hồi.
25.
Phương Tất Hồi trừ gian thần, g.i.ế.c thủ lĩnh quân địch.
Việc mà người khác cả đời cũng không làm nổi thì chàng chỉ mất mấy tháng đã một hơi hoàn thành tất cả.
Hoàng đế phong chàng làm Thiên Cơ hầu.
Chàng cũng chẳng khách sáo mà nhận hết.
Chỉ sau một đêm, kinh thành đã đổi thay.
Một phủ Quốc Công sụp đổ.
Một tòa phủ Thiên Cơ hầu lại từ mặt đất vươn lên.
Ai nấy đều cho rằng Phương Tất Hồi dã tâm bừng bừng, sớm muộn cũng sẽ đi theo con đường của quyền thần, chẳng bao lâu nữa sẽ bị Hoàng thượng kiêng kỵ rồi chèn ép.
Không ngờ chàng lại đột nhiên từ quan, chỉ giữ lại tước vị, hoàn toàn không dính dáng đến bất kỳ chuyện thị phi nào trong triều.
Hôm rời kinh thành, chàng đưa ta vào cung bái biệt Hoàng thượng.
Ta vẫn còn có chút luyến tiếc những ngày tháng hô mưa gọi gió, được mọi người hết mực tung hô.
Ta nói: "Chúng ta cầm tiền mà không làm việc, vậy chẳng phải bệ hạ chịu thiệt rồi sao."
Chàng khuyên ta vài câu, nhưng thấy ta vẫn còn buồn bực, chàng liền xoay người lên ngựa rồi kéo ta ngồi vào lòng mình.
Chàng cười nói: "Chúng ta đi khắp nơi gặp lại những kẻ từng khinh thường và sỉ nhục nàng, bắt bọn họ quỳ xuống đất gọi nàng là cô nãi nãi, có được không?"
Hiện giờ ta chính là Hầu phu nhân.
Vừa nghe đến chuyện ấy, ta lập tức hứng thú hẳn lên, chỉ thấy đầu cũng không còn choáng, hơi thở cũng chẳng còn nặng nề.
Phương Tất Hồi bị ta chọc cho bật cười rồi vung roi quất lên m.ô.n.g ngựa.
Cưỡi ngựa trong hoàng cung vốn là đại bất kính.
Ta giật mình hỏi: "Cứ nghênh ngang như vậy mà đi sao?"
Chàng cười đáp: "Chúng ta cứ nghênh ngang như vậy mà đi."
