Tái Sinh Đấu Cùng Kẻ Xuyên Không - Chương 1
Cập nhật lúc: 22/06/2026 13:00
1
Ta chợt tỉnh vì đau.
Mở bừng mắt, nỗi đau thấu n.g.ự.c bị đ/âm xuyên vẫn còn vương vấn.
Nhưng dưới thân không còn là nền tuyết lạnh lẽo, xung quanh cũng chẳng phải là núi hoang vắng.
Ta ngửi thấy hương hoa.
Một đôi tay ấm áp đỡ lấy vai ta: "Lạc Lạc?"
Là giọng của mẹ.
Ta ngây người, lệ nóng tuôn rơi.
Chẳng lẽ ta đã sống lại?
Sống lại về thời điểm trước khi bị nữ nhân xuyên không Hứa Sơ c/ưỡng é/p tr/ói buộc thuật chuyển dời thương tổn.
Sống lại về trước khi cha mẹ vì tội vu cổ mà bị tru diệt cả nhà.
Mọi giãy giụa và tuyệt vọng của kiếp trước cuồn cuộn dồn nén nơi tim, ta nhào vào lòng mẹ, khóc không thành tiếng.
"Mẹ, con đã gặp một cơn ác mộng."
Mẹ vỗ về lưng ta, đáp: "Con bé này, là Lễ cập kê khiến con quá căng thẳng rồi chăng, đừng lo, mẹ sẽ lo liệu cho con."
Ta ngẩng đầu, nhìn thấy khách khứa đầy nhà, có vài vị phu nhân và tiểu thư từ xa nhìn ta với ánh mắt quan tâm.
Nửa khắc sau, ta chợt hiểu ra.
Đây là Lễ cập kê, sinh nhật mười sáu tuổi của ta.
Gia Hữu năm thứ hai mươi tư, ngày hai mươi mốt tháng Hai. Ta đã sống lại trở về mười năm trước.
Là ngày đầu tiên nữ nhân xuyên không Hứa Sơ đến thế giới này, cũng là ngày đầu tiên ta bị nàng ta c/ưỡng é/p tr/ói buộc hệ thống.
2
Lễ cập kê cứ thế diễn ra theo đúng hẹn.
Tâm thần ta bất định, chẳng khác nào con rối. Khi mẹ cài trâm lên đầu cho ta, tim ta đập thình thịch.
Kiếp trước, cũng chính lúc này, nữ nhân xuyên không Hứa Sơ đã c/ưỡng é/p tr/ói buộc ta.
Dưới tác dụng của hệ thống, mỗi phần đau đớn nàng ta cảm nhận được, đều có thể chuyển dời sang thân ta.
Kể từ đó, ta đau đớn không muốn sống, như bị ngàn đ/ao vạn k/iếm c/ắt x/ẻo.
Nàng ta lại nhờ vào khả năng "gan dạ không sợ chet" mà lập công liên tục, thăng tiến nhanh ch.óng.
Tim đập càng lúc càng nhanh, tay chân ta mềm nhũn.
Thậm chí còn sinh ra chút khẩn cầu yếu ớt, cầu xin Hứa Sơ đừng đối xử với ta như vậy nữa, cầu xin trời cao rủ lòng thương.
Cho ta được bình thản trải qua kiếp thứ hai khó khăn lắm mới có được này. Nhưng cơn đau dữ dội nơi cánh tay trái, vẫn ập đến.
Cảm giác đau đớn như bị v/ũ kh/í sắc nhọn cứa qua, m/áu th/ịt cuộn trào, được chuyển dời sang người ta.
Ta đau đến run rẩy cả người, nhưng cánh tay ta vẫn trắng nõn như thường, không một vết thương.
Nữ nhân xuyên không Hứa Sơ, nàng ta đã đến.
Giờ đây, nàng ta hẳn đang ở biên quan Mạc Bắc, kháng cự lại thiết kỵ Bắc Mạc. Vết thương trên cánh tay ta, là do trường thương gây ra.
Trận chiến này, Bắc Mạc lén lút đ/ánh úp Phong Dương Thành, nhưng Trấn Bắc Tướng quân đang bận rộn lo liệu lương thảo, không thể quay về.
Đích nữ phủ Trấn Bắc Tướng quân Hứa Sơ khoác giáp ra trận, đích thân làm tiên phong, gan dạ không sợ chet, một trận thành danh.
3
Một canh giờ sau, có lẽ là chiến sự kết thúc, cơn đau đớn trên người ta đột nhiên biến mất.
Tiễn khách xong, ta mời cha mẹ đến thư phòng, thuật lại tất cả chuyện kiếp trước kiếp này.
Cha mẹ kinh hãi, khóc không thành tiếng.
Mẹ vừa lo vừa giận: "Lạc Lạc còn đau không? Mẹ đi vào cung thỉnh Thái y."
Ta cười khổ: "Vô dụng, vết thương vốn dĩ không nằm trên người con."
Hứa Sơ chuyển dời sang, chỉ là cảm giác "đau," chứ không phải vết thương.
Ta chậm rãi xoa cánh tay: "Hơn nữa giờ đây, đã không còn đau nữa."
Chỉ cần chiến sự kết thúc, Hứa Sơ sẽ c/ắt đ/ứt việc chuyển dời thương tổn, chẳng rõ là do hệ thống có giới hạn, hay là nàng ta vẫn còn chút lương tri.
Cha đập bàn toan bước ra ngoài: "Phủ Trấn Quốc Tướng quân, ta chưa từng đắc tội họ, cớ gì lại đối xử với con gái của ta như thế?"
"Ta đi giet Hứa Sơ."
Ta vội vàng kéo người trở lại.
"Cha, kiếp trước chúng ta đã thử rất nhiều lần rồi."
Lúc đó ta không nhận ra Hứa Sơ, không biết là nàng ta giở trò. Cha mẹ tưởng ta trúng tà, vội vàng chạy ngược chạy xuôi vì ta.
Ta từng bái Phật, luyện công pháp Đạo gia, lật xem vô số sách y thuật, thậm chí quỳ dài không chịu dậy ở Điện Kỳ Niên.
Tất cả đều vô dụng.
Ngược lại vì chuyện này mà khiến Hoàng đế chán ghét. Thậm chí cả nhà rơi vào họa vu cổ, phải chịu cảnh tru diệt cả nhà.
Ta cố kìm đau đớn, ngăn cha mẹ lại: "Đừng phí công vô ích, kiếp trước, chúng ta đã làm mọi thứ rồi, không có tác dụng."
"Con sẽ đến biên quan, đi gặp Hứa Sơ."
Nếu Hứa Sơ chỉ chuyển dời nỗi đau, mà không thể chuyển dời vết thương, vậy ta vẫn còn cơ hội.
Nếu Hứa Sơ chet vì vết thương nhiễm trùng, chẳng phải ta sẽ được giải thoát sao?
Ý nghĩ này nung nấu trong lòng ta, dù hiểm trở, ta cũng muốn thử một lần.
Ta lặp lại: "Cha mẹ, con muốn cùng đội ngũ sứ giả hòa đàm, đi biên quan."
Dựa vào ký ức kiếp trước của ta, Bắc Mạc đ/ánh úp thất bại, sẽ dâng quốc thư cầu hòa. Sắp tới, bệ hạ sẽ phái sứ giả đến biên quan.
Cha nhíu c.h.ặ.t mày: "Hòa đàm là đại sự, không thể xem là trò đùa, đội sứ giả đều là triều thần có dũng có mưu, con là một nữ nhi yếu đuối, làm sao có thể đi?"
"Dù cô mẫu con là Hoàng hậu, chuyện này cũng không thể bàn cãi."
Ta tự tin nói: "Cha, con biết y thuật, có thể đi theo đội ngũ Thái y tùy hành. Bệ hạ sẽ đồng ý."
Kiếp trước, ta không có vết thương trên người, nhưng luôn đau đớn không muốn sống. Có bệnh vái tứ phương, ta vào cung theo Triệu Viện chính của Thái y viện học y thuật.
Mấy năm bị Hứa Sơ quấn lấy, Triệu Viện chính đã dốc lòng truyền dạy. Sách y thuật của Thái y viện, ta đã lật xem từng quyển.
Đáng tiếc, đều vô dụng, không cứu được ta.
Nhưng lại để lại cho ta một tia hy vọng xoay chuyển trong kiếp này.
