Tái Sinh Đấu Cùng Kẻ Xuyên Không - Chương 3

Cập nhật lúc: 22/06/2026 13:01

Hứa Sơ kinh ngạc nhìn ta.

Kiếp trước, ta và nàng ta chưa từng gặp mặt, nàng ta không nhận ra ta.

Ta không muốn để lộ thân phận, chỉ nói: "Ta tên Tạ Lạc, là y nữ tùy hành, đệ t.ử của Triệu Viện chính Thái y viện."

"Hứa Hiệu úy, cô bị thương rất nặng, để ta băng bó cho cô trước đã?"

Lý Thừa Châu nhìn ta đầy nghi hoặc, rõ ràng chàng muốn nói gì đó, môi mấp máy, nhưng lại không nói.

Chàng không vạch trần ta.

Ta thở phào nhẹ nhõm, lấy hộp t.h.u.ố.c ra, cẩn thận băng bó cho Hứa Sơ. Trên người nàng ta đầy rẫy vết thương lớn nhỏ, da thịt lật tung, sâu đến thấy cả xương.

Có lẽ vì bị thương quá nặng, nỗi đau vốn dĩ có thể biến mất ngay khi chiến đấu kết thúc, giờ đây lại dai dẳng phủ kín người ta.

Dùng rất nhiều t.h.u.ố.c giảm đau, mới đỡ đau đi phần nào.

Ít nhất, ta cũng có thể thở một hơi.

8

Nghỉ ngơi gần một canh giờ, đoàn người chúng ta mới chậm rãi đi về phía Phong Dương Thành.

Hứa Sơ đã cắt đứt việc chuyển dời thương tổn. Trên người nàng ta đầy rẫy những vết thương lớn nhỏ, mới cũ chồng chất, được quấn bằng lớp t.h.u.ố.c dày cộm.

Cơn đau quá dữ dội, khiến nàng ta nhíu c.h.ặ.t mày.

Khó khăn lắm mới vào được thành, Lý Thừa Châu đi gặp Trấn Bắc Tướng quân.

Hứa Sơ muốn về phủ Tướng quân, ta nhân cơ hội nói: "Hứa Hiệu úy, cô là nữ t.ử, bị thương nặng như vậy, nữ y ở Phong Dương Thành lại không nhiều, chi bằng để ta đi theo chăm sóc cô nhé?"

Có lẽ vì ấn tượng tốt về ta, Hứa Sơ không hề nghi ngờ, đồng ý.

Ta theo nàng ta vào phủ Tướng quân, mấy ngày sau đó, lợi dụng lúc thay t.h.u.ố.c, ta gần như đã khám xét khắp người Hứa Sơ.

Khuê phòng của nàng ta, ta cũng lén xem qua.

Không thấy bất cứ thứ gì bất thường.

Không tìm thấy hệ thống, thì không thể đ.á.n.h cắp, càng không thể hủy hoại.

Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng ta vẫn thất vọng.

Quả nhiên, dù biết là ai đang giở trò, ta cũng không dễ dàng thoát khỏi.

Ta nhìn những thầy t.h.u.ố.c ra vào phòng Hứa Sơ qua khung cửa sổ, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c nồng đậm trong không khí.

Lại nghĩ đến kế hoạch đã ấp ủ bấy lâu.

Chuyển dời sang người ta chỉ là cảm giác đau đớn, chứ không phải vết thương. Sau khi chiến sự kết thúc, Hứa Sơ cũng phải từ từ dưỡng thương hồi phục.

Vậy thì, nếu nàng ta bị thương quá nặng không thể cứu chữa thì sao? Nàng ta c.h.ế.t rồi, chẳng phải ta sẽ được giải thoát sao?

Ta là y giả, ta biết nhiều loại d.ư.ợ.c liệu có thể khiến vết thương của nàng ta tệ đi, âm thầm c.h.ế.t mà không ai hay.

Trong đêm đen tịch mịch, ta nhìn về phía Hứa Sơ.

Kiếp trước ta vô tội bị c.h.ế.t oan, là ta đấu không lại ngươi.

Sống lại một đời, ngươi cũng đừng trách ta ra tay trước.

9

Ta cần Sơn Hoàng đằng để phối t.h.u.ố.c.

Thứ này kịch độc, lại kín đáo, nhưng khó tìm. Khi ra khỏi thành hái t.h.u.ố.c, ta đã tìm rất lâu.

Đợi đến khi ta hái được dây leo, tránh người khác, nghiền nhỏ phơi khô cẩn thận, cuối cùng phối t.h.u.ố.c thành công, thì vết thương của Hứa Sơ đã gần như lành.

Hơn nữa vì Hứa Sơ đ.á.n.h trận không hề tiếc thân, nên trong phủ Tướng quân có không ít danh y. Để tránh họ sinh nghi, ta không thể ra tay lúc này.

Ta cần chờ thêm một trận chiến nữa.

Nếu chiến sự xảy ra, Hứa Sơ nhất định sẽ khoác giáp ra trận.

Thương tích mới cũ chồng chất, dù ta đã động tay động chân vào t.h.u.ố.c, chỉ cần ta nhanh nhẹn kín đáo một chút, sẽ không ai phát giác.

Mọi người sẽ cho rằng là nàng ta bị thương quá nặng khó chữa.

Ta đã rà soát lại kế hoạch này nhiều lần, bổ sung rất nhiều thiếu sót.

Thoáng cái đã hai tháng trôi qua.

Đợi đến khi Lý Thừa Châu gọi ta chuẩn bị về Đế đô, ta biết, cơ hội của ta đã đến.

10

Ngày hai mươi sáu tháng Năm, Lý Thừa Châu đến tìm ta.

Chàng đưa ta xem quốc thư hòa đàm mà Bắc Mạc đã ký: "Minh Lạc, chuyện hòa đàm đã gần như xong rồi, ba ngày nữa chúng ta chuẩn bị về nhà."

Chàng ý chí hào hùng, ánh mắt chứa chan tình ý gần như không thể che giấu.

Ta biết chàng thích ta, nhưng ta không dám đáp lại. Sinh mệnh còn treo trên lưỡi kiếm, ta không đủ sức để nghĩ đến tình yêu.

Kế hoạch của ta cũng đang ở thời điểm then chốt.

Có ký ức kiếp trước, ta biết, chiến sự này là không thể ngừng lại.

Ngày sứ giả hòa đàm rời Phong Dương Thành, vừa khéo là lúc Bắc Mạc lấy lý do rút quân làm cớ, khiến Phong Dương Thành lơ là cảnh giác, đ.á.n.h úp cổng thành.

Đội ngũ hòa đàm có lẽ cũng sẽ bị tấn công.

Ký ức kiếp trước cuồn cuộn trong đầu ta.

Ta biết chuyện đ.á.n.h úp là không thể tránh khỏi. Mưu đồ của ta, cũng cần phải im hơi lặng tiếng.

Nhưng nhìn đôi mắt sáng ngời của Lý Thừa Châu, nhìn những bóng người quen thuộc hay không quen thuộc trong đội hòa đàm.

Ta thực sự không đành lòng đặt mấy chục sinh mạng này vào hiểm cảnh.

Không nhịn được mở lời nhắc nhở: "Bắc Mạc giảo hoạt, để đề phòng bị đ.á.n.h úp, Thế t.ử, hãy mang theo thêm hộ vệ."

Lý Thừa Châu đồng ý ngay: "Được."

Ta lại nói: "Phong Dương Thành cũng cần phải phòng thủ nghiêm ngặt."

Ánh mắt Lý Thừa Châu dò xét, nhưng vẫn không hỏi nguyên do: "Được, ta sẽ nói với Trấn Bắc Tướng quân."

Ta im lặng một lát, rồi đổi chủ đề: "Hứa Hiệu úy luôn không biết quý trọng bản thân, ta muốn ở lại thêm một thời gian để chăm sóc nàng ta."

Ta phải đảm bảo, khi Hứa Sơ ra trận g.i.ế.c địch, ta là người đầu tiên băng bó cho nàng ta. Như vậy mới có thể âm thầm rắc t.h.u.ố.c bột ta đã điều chế vào vết thương của nàng ta.

Lý Thừa Châu nhíu mày, nhưng chàng vẫn không hỏi thêm. Chỉ nhíu mày hỏi: "Vậy nàng có cùng chúng ta về nhà không?"

Ta cúi đầu: "Sẽ về, nếu Bắc Mạc biết điều không gây chiến, ta sẽ đuổi theo mọi người."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tái Sinh Đấu Cùng Kẻ Xuyên Không - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD