Tái Sinh Đấu Cùng Kẻ Xuyên Không - Chương 6

Cập nhật lúc: 22/06/2026 13:01

17

Ta bị giam cầm.

Trong nhà lao chật hẹp này, ta cuối cùng cũng hiểu rõ câu nói cuối cùng của Hứa Sơ là có ý gì.

Nàng ta lại bắt đầu ra trận, thậm chí còn điên cuồng, thường xuyên hơn trước. Cơn đau thấu xương, buốt tim bao trùm lấy ta.

Da thịt đau đớn, linh hồn như bị xé toạc.

Qua vô số lần bị buộc phải gánh chịu thương tích, vô số lần muốn buông xuôi, ta cuối cùng cũng chờ được bước ngoặt.

Có người tìm đến ta.

Màn đêm thăm thẳm, người tới vận y phục đen, đứng ngoài nhà giam, khẽ gọi: “Tạ Minh Lạc?”

Ta lật mình ngồi dậy, mượn ánh nến leo lét, nhận ra chàng: “Lý Thừa Châu?”

Ta kích động nói: “Chàng đến rồi? Vậy Thái t.ử đâu? Huynh ấy tin ta rồi sao?”

Lý Thừa Châu không đáp, chàng nhìn kỹ ta, hỏi ngược lại: “Cho nên nàng cố chấp phải đến biên quan, đôi chân đứng không vững, dây cương cầm không chắc ngoài thành Phùng Dương, việc nàng giấu thân phận đi theo bên Hứa Sơ, thậm chí là mài t.h.u.ố.c độc, gửi thư tín, tất cả đều là vì chuyện này?”

“Dù Thái t.ử đã nói với ta, nhưng ta vẫn muốn tự miệng nàng nói, Tạ Minh Lạc, nàng đã từng c.h.ế.t một lần rồi sao? Là Hứa Sơ đã g.i.ế.c nàng?”

Ta khẽ đáp: “Phải.”

Giọng chàng run rẩy, không rõ là vì vội vàng hay giận dữ: “Gan nàng thật lớn.”

Chàng một kiếm c.h.é.m đứt xiềng xích nhà lao, chìa tay về phía ta: “Đi thôi, ta đưa nàng ra ngoài.”

Ta ngẩn người: “Cứ thế mà đi sao?”

Lý Thừa Châu đưa tay kéo cổ tay ta: “Ta đã đ.á.n.h ngất đám thủ vệ, yên tâm, đi thôi.”

Chàng đưa ta ra khỏi nhà lao, lên ngựa chiến, phi thẳng ra ngoài thành.

Lúc xuất thành, tấm lệnh bài Đông Cung nơi thắt lưng chàng giương cao, không ai dám ngăn cản. Trên đường đi, chàng dúi vào tay ta gói bánh ngọt bọc giấy dầu, vẫn còn hơi ấm.

Ngoài thành mười dặm, ta thấy đại quân đóng trại. Lều của Thái t.ử ở sâu nhất bên trong, Lý Thừa Châu đưa ta vào.

Thái t.ử mặc khinh giáp, ngồi trước bàn án, huynh ấy ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt thâm trầm: “Minh Lạc, những điều muội viết trong thư, là thật sao?”

Ta quỳ gối đối diện huynh ấy, đáp: “Là thật.”

“Hứa Sơ xuyên sách mang hệ thống, ta trọng sinh, không hề có một lời dối trá.”

Lý Thừa Châu trợn tròn mắt, ta nghe thấy tiếng trường kiếm trong tay chàng “choang” một tiếng rơi xuống đất.

Thái t.ử lại trầm ổn hơn, chỉ là bàn tay cầm chén trà khẽ run rẩy, để lộ chút tâm tình.

Thái t.ử hỏi: “Bắc Mạc đã ký hòa ước ngừng chiến, khi nào sẽ rút quân?”

Ta đáp: “Đời trước, Bắc Mạc không chịu rút quân, sau khi đội đàm phán hồi kinh hai tháng, bệ hạ phái huynh điều hai vạn tướng sĩ Bắc Thước Thành tiếp viện biên giới, giao chiến sáu tháng, Bắc Mạc không địch nổi, phải rút quân.”

Thái t.ử thở dài: “Cô đã rõ.”

Đợi đến khi huynh ấy cất lời lần nữa, lại là một câu hỏi không hề liên quan: “Trấn Bắc tướng quân phủ đã dâng tấu lên Phụ hoàng, nói muội – đích nữ Thượng thư Lại bộ, giả dạng thành y nữ, ám sát tướng lĩnh biên quan, có ý đồ thông địch mưu phản.”

Ta vội vàng nói: “Sau khi hồi kinh, thần nữ sẽ tự mình xin tội.”

Thái t.ử dường như chẳng hề lo lắng: “Cha muội đã xin tội rồi.”

Huynh ấy lại nói: “Trước khi ta đến biên quan, Lại bộ Thượng thư đã đón một hòa thượng vân du vào phủ, đãi ngộ bằng lễ.”

“Ngày hai mươi tám tháng sau, vị hòa thượng đó sẽ làm pháp sự tại phủ Thượng thư.”

Thái t.ử nhìn chằm chằm ta: “Minh Lạc, chuyện muội nói trong thư, đã xảy ra sớm hơn rồi.”

Ta thở dốc, truy hỏi: “Sao có thể?”

Đời trước, Hứa Sơ phái hòa thượng vân du đến, lấy lý do ta bị quỷ quái nhập, cần làm pháp sự để trừ tà, mượn họa vu cổ khiến Hoàng đế nổi giận, khiến nhà ta tan cửa nát nhà.

Nhưng rõ ràng đó là chuyện của bốn năm sau. Là khi Hứa Sơ sắp gả vào Đông Cung, nàng ta không cần phải ra chiến trường nữa, ta cũng hết giá trị lợi dụng.

Nàng ta lo sợ chuyện bại lộ, nên mới bày mưu khiến cả nhà ta bị tru di.

Là ta đã ra tay với Hứa Sơ, khiến nàng ta cảm thấy nguy cơ, nên việc chỉ truyền tin ta c.h.ế.t, giam cầm ta vẫn chưa đủ.

Nàng ta thậm chí còn muốn khiến nhà ta tan cửa nát nhà, khiến ta cả đời chỉ có thể ở trong cái l.ồ.ng giam nhỏ bé này, mặc nàng định đoạt sao?

Ta gấp gáp nói: “Ta phải về Đế đô.”

Ta phải đi hóa giải t.h.ả.m án diệt môn của phủ Thượng thư.

Lý Thừa Châu dường như cuối cùng cũng đã kịp phản ứng, chàng nhặt kiếm lên: “Đi, đi ngay bây giờ.”

Ta không động đậy, nhìn về phía Thái t.ử, thăm dò hỏi: “Điện hạ, huynh sẽ cưới Hứa Sơ làm Thái t.ử phi sao?”

Thái t.ử lần này đến biên quan, Hứa Sơ sẽ vừa gặp đã yêu huynh ấy.

Đời trước, Hứa Sơ đã gả cho Thái t.ử.

Cho nên, ta vẫn còn vương vấn lo lắng.

Thái t.ử nghiêm nghị nói: “Sẽ không.”

“Thái t.ử phi của Cô, phải là người đoan trang điềm tĩnh, lòng mang thiện ý. Không thể là kẻ coi sinh mạng, coi chiến tranh là trò đùa.”

Phải rồi, là ta đã nghĩ quá nhiều.

Hứa Sơ là kẻ xuyên không đến, nàng ta không lớn lên ở mảnh đất này, nàng ta có quá khứ mà chúng ta không thể nào biết được, thậm chí còn có một hệ thống thần bí khó lường.

Nàng ta và chúng ta, từ trước đến nay, không bao giờ là cùng một loại người.

18

Ngày hôm sau, Thái t.ử nhổ trại, dẫn tướng sĩ tiến về Phùng Dương Thành. Còn ta và Lý Thừa Châu, thì phi ngựa nhanh ch.óng, trở về Đế đô.

Khi ta phong trần mệt mỏi trở về phủ Thượng thư, cha mẹ đang bận rộn sắp đặt bài trí phủ. Khu vườn sau vốn thanh lệ tao nhã đã biến đổi hoàn toàn.

Hoa cỏ cây cối bị nhổ bật gốc, con đường lát sỏi bị cạy đi, đất ẩm bị san phẳng một cách thô bạo.

Thợ thuyền bận rộn, dựng lên một đài cao ba trượng. Trên đài cao sừng sững một pho tượng gỗ quái dị.

Pho tượng toàn thân đen kịt, lại có cặp răng nanh đỏ lòm dài ngoằng, đôi mắt xám xịt c.h.ế.t ch.óc nhìn chằm chằm ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tái Sinh Đấu Cùng Kẻ Xuyên Không - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD